6
Vừa trông thấy hắn, ta liền vội vã nhấc váy, chạy về phía hắn: “Tạ Hoài An, sao ngài lại tới đây?”
Sau quãng thời gian cùng chung sống, thái độ của Tạ Hoài An dường như đã dịu đi không ít.
Hắn không còn hùng hổ doạ người giống trước đây, trái lại còn cho phép ta yên lặng ngồi bên cạnh.
Khi hắn viết chữ, ta sẽ giúp mài mực.
Ta trồng hoa, hắn ngồi ngắm cảnh.
Thậm chí lúc tâm tình tốt, hắn còn nắm tay dạy ta nhận biết vài chữ, một tay nắm lấy tay ta, tay kia ôm nhẹ vòng eo. Chậm rãi dạy ta viết tên của chính mình.
“Tiết Ngọc, ngươi đã học được chưa?”
Ta gật đầu, nhưng vừa quay người viết thử thì nét chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, như sâu bò loằng ngoằng.
“Thật kỳ lạ, rõ ràng đều là tay, sao lại khác nhau đến vậy?”
Hắn bật cười, thần sắc rạng rỡ, nhìn càng thêm tuấn tú.
“Vì ngươi quá ngốc, học mãi cũng không biết.”
Sau này, quận chúa Hoa Dương mở tiệc. Nàng không chỉ mời Tạ Hoài An, mà còn có mời cả ta.
Lần đầu tiên ta khoác lên mình bộ váy áo đoan trang của tiểu thư khuê các, có chút thấp thỏm bước theo sau Tạ Hoài An, muốn vươn tay kéo ống tay áo hắn
“Tạ Hoài An, ta… có chút sợ.”
Thế nhưng hắn lại có vẻ bực dọc, ánh mắt không kiên nhẫn nhìn ta: “Tiết Ngọc, đừng giả vờ nữa. Một mình ngươi vào tận kinh thành còn không sợ, giờ đến vương phủ thì có gì đáng sợ chứ?”
Bàn tay ta vừa giơ lên liền buông xuống.
Thì ra… Tạ Hoài An vẫn chưa từng thay đổi, vẫn luôn chán ghét ta đến vậy.
7
Tại yến tiệc hôm ấy, bọn họ bắt đầu chơi khúc thủy lưu thương, chén rượu trôi đến trước mặt ai, thì người ấy phải làm thơ.
Nếu làm không đúng, thì phải uống cạn.
Không biết bao nhiêu lần, chén rượu đều chuẩn xác không sai mà trôi đến chỗ ta.
Ta bối rối đưa mắt cầu cứu Tạ Hoài An, nhưng trong mắt hắn chỉ có mỗi nữ tử đang ngồi ở vị trí cao nhất kia, chẳng còn thấy ai khác.
Quận chúa Hoa Dương, Lý Yên Nhiên.
Dung mạo như hoa, da trắng như tuyết, y phục lại thanh nhã vô cùng, càng tô lên vòng eo nhỏ nhắn không đầy một nắm tay. Phong thái nàng nho nhã như văn sĩ.
Nàng chẳng cần lên tiếng, đã có nữ tử khác đứng ra thay nàng đỡ lời.
“Tiết cô nương, ngươi theo Tạ công tử đến đây, sao đến một bài thơ cũng không biết làm vậy?”
“Tài văn của Tạ công tử xuất chúng, ngươi cũng xuất thân từ Tạ phủ mà ra. Đừng nói làm thơ, chí ít cũng thuộc dăm ba câu cũng là chuyện dễ dàng, hay là...”
Ta cố gắng nở nụ cười, nhẹ giọng đáp:
“Ta không biết làm thơ… uống rượu là được.”
Từng chén từng chén rượu trôi vào bụng, đầu ta cũng bắt đầu choáng váng.
Chén rượu lần nữa trôi đến trước mặt, ta vừa mới đưa tay định nâng chén uống cạn. Thì lại bị Tạ Hoài An nắm lấy cổ tay ngăn lại.
“Đủ rồi, hôm nay thân thể Tạ mỗ không khỏe, xin cáo lui trước.”
Quận chúa Lý Yên Nhiên ngồi ở vị trí cao nhất lập tức đứng bật dậy, không kiềm được cất tiếng gọi:
“Tạ Hoài An, nếu hôm nay chàng cứ thế bỏ đi… sớm muộn gì cũng sẽ hối hận!”
Bước chân Tạ Hoài An thoáng khựng lại, nhưng cuối cùng vẫn dìu ta đứng lên, dứt khoát kéo ta rời khỏi vương phủ.
Ta lảo đảo theo sau, cơn choáng đã lên đến đỉnh đầu, cuối cùng không chịu nổi nữa, vội nghiêng sang bên mà nôn khan.
“Đ-đợi một chút…ọe…”
Nhưng Tạ Hoài An chỉ nhíu mày, dùng tay áo che mũi, ánh mắt nhìn ta đầy chán ghét: “Tiết Ngọc, ngươi náo loạn đủ chưa? Ngươi thấy mất mặt như thế còn chưa đủ hay sao?”
8
So với cơn đau trong bụng, ta lại thấy lồng ngực nặng trĩu. Vừa khó chịu vừa đau đớn.
“Ta đã làm sai điều gì sao? Chỉ là ta không biết làm thơ, nhưng ta cũng đã uống rượu rồi mà.”
Không phải bọn họ từng nói, không làm được thơ thì uống rượu thay cũng được sao? Vậy cớ gì, ai ai cũng cười nhạo ta?
“Ngay cả bản thân sai ở đâu cũng không biết, có lẽ kẻ đáng bị cười không phải ngươi, mà là ta.”
Hắn xoa trán, giọng khẽ mang theo mệt mỏi: “Là ta sai… sai vì đã vọng tưởng rằng, ngươi có thể đứng bên cạnh ta.”
“Tiết Ngọc, hãy tự mình suy ngẫm cho rõ. Nghĩ thông rồi hẵng quay về.”
Tiểu đồng Diệp Tuấn ở bên cạnh có chút không đành lòng, lên tiếng khẽ nhắc: “Công tử, trời cũng đã muộn, vẫn nên đưa Tiết cô nương về thì hơn.”
Nhưng Tạ Hoài An khi đó đang nổi giận: “Sợ gì chứ? Với tính không sợ chết của nàng ta, dù phải bò cũng sẽ tìm đường quay về Tạ phủ thôi!”
Nói rồi, hắn cứ thế bỏ ta lại nơi ven đường.
Trời mỗi lúc một tối. Ta gắng gượng đứng dậy. Muốn đuổi theo hắn, nhưng chân vừa nhấc đã ngã quỵ xuống đất.
Toàn thân vô lực, dù có thế nào cũng không đứng lên được, lại còn khiến chiếc váy mới mua còn bị lấm lem đầy đất bùn.
Bụi bặm phủ đầy người, thật giống dáng vẻ của ta vào ngày đầu tiên đặt chân vào thành.
Đầu óc mỗi lúc một choáng váng, đến cuối cùng ta không trụ nổi nữa. Cả người ê ẩm, mê man ngã xuống.