Tôi bay ra nước ngoài đúng dịp Valentine, mang theo cả đống mong chờ, muốn dành cho vị hôn phu đang du học của mình một bất ngờ thật ngọt ngào.
Nhưng khi đặt chân đến chỗ anh ở, tôi mới chết lặng nhận ra… anh lại đang sống chung với một cô nữ sinh khác.
Hai người họ cùng nhau đi siêu thị, cùng chăm thú cưng, sinh hoạt ăn ý đến mức…
So với tôi và cô ta, chính họ mới giống một đôi vợ chồng sắp cưới.
Tôi không nói một lời.
Tôi lập tức đặt vé về nước, khóa toàn bộ thẻ anh đang dùng, thu hồi luôn căn nhà mà tôi đã rộng lượng cho ba mẹ anh ở nhờ.
Nhịn đến đây là đủ rồi.
Tôi đã để họ leo đầu cưỡi cổ quá lâu…
1
Lúc nhìn thấy Kỷ Thần, tôi vừa mới đến dưới chung cư của anh ta.
Bên cạnh anh là một cô gái.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, tay Kỷ Thần còn xách túi đồ siêu thị.
Đến khi họ tới gần mới nhận ra tôi.
Vị hôn phu của tôi sững người vài giây, sau đó dù đã phản ứng kịp nhưng cũng không hề có biểu cảm bất ngờ hay vui mừng.
Ngược lại, anh ta còn kín đáo giữ khoảng cách với cô gái kia, ngạc nhiên hỏi tôi:
“Tống Gia Gia? Em đến đây làm gì vậy?”
Tôi giơ điện thoại lên:
“Ông nội bảo em qua đây để bồi dưỡng tình cảm với anh.”
Cô gái đi bên cạnh anh ta cứ nhìn tôi chằm chằm, cuối cùng không nhịn được lên tiếng:
“Chị là…?”
Tôi liếc qua cô ta một cái rồi đáp:
“Tôi là vị hôn thê của Kỷ Thần.”
Cô gái thoáng khựng lại, sau đó khẽ mỉm cười, vẻ trong sáng như đóa sen vừa nở.
“Không ngờ học trưởng lại có vị hôn thê!”
Cô ta trách yêu, nhẹ nhàng đấm vào tay Kỷ Thần:
“Sao anh chưa từng nhắc gì với em vậy? Hơn nữa chị dâu lại còn xinh đẹp thế này! Anh thật quá đáng!”
Cô ta còn chưa nói hết câu, Kỷ Thần đã nhíu mày nhìn tôi:
“Em ở khách sạn nào? Khu này ban đêm gọi xe không tiện lắm.”
Tôi bật cười thành tiếng.
“Em nhớ căn hộ này có hai phòng ngủ mà? Còn là em nhờ trợ lý tìm hộ nữa. Vậy mà em không được ở à? Em cũng không ngại gọi cho chủ nhà xin thêm một chìa khóa.”
Nói xong, tôi kéo vali bước vào thang máy.
Kỷ Thần và cô gái kia lặng lẽ theo sau.
Lên đến nơi, chính cô ta là người dùng chìa khóa mở cửa.
Tôi kéo vali vào trong, ngồi thẳng xuống ghế sofa phòng khách.
Ánh mắt lạnh lùng lướt qua hai người họ.
“Hồi nãy chưa kịp hỏi, cô là ai? Tại sao lại có thể ở trong nhà vị hôn phu của tôi?”
Kỷ Thần vội giành lời trước đáp lại tôi.
“Cô ấy là đàn em cùng ngành với anh, tên La Dung Dung. Ký túc xá trường cô ấy bị bắt nạt, không có chỗ ở. Anh nghĩ đều là người Trung Quốc với nhau, nên mới cho cô ấy tạm ở đây. Dù sao cũng còn một phòng trống.”
Đôi khi người ta cạn lời đến mức chỉ biết cười.
Tôi chính là kiểu đó lúc này.
“Ồ… thế là hai người sống chung luôn rồi hả?”
La Dung Dung vẫn còn ngại ngùng đứng ở cửa, vội vàng xua tay phủ nhận:
“Không phải đâu chị dâu, em chỉ ở tạm thôi ạ. Nhà thuê bên này mắc lắm, với lại em mới sang, con gái một mình cũng sợ ở riêng…”
Tôi nhìn về phía cái túi cô ta đang cầm, hất nhẹ cằm:
“Cái túi đó đủ thuê nhà nửa năm rồi đấy.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ta đỏ ửng, giọng run run:
“Em… em mai sẽ bắt đầu tìm nhà, có nhà là em dọn đi ngay. Chị dâu đừng giận mà…”
Kỷ Thần cuối cùng cũng không nhịn được, quát lên với tôi:
“Gia Gia! Em đừng có nhạy cảm quá!”
Đây là lần đầu tiên anh ta lớn tiếng với tôi như vậy.
Từ nhỏ, anh ta đã được dạy dỗ nề nếp, lại học nghệ thuật nên càng nho nhã, rất ít khi nổi nóng.
Tôi khẽ bật cười, một lần nữa hỏi lại.
“Em nhạy cảm? Kỷ Thần, bây giờ là anh tự ý sống chung với một cô gái mà không hề cho vị hôn thê của mình biết. Anh định để cô La đây bị người ta gọi là tiểu tam, hay muốn người ta hiểu lầm em mới là tiểu tam?”
Kỷ Thần nghẹn họng, không biết phải đáp thế nào.
Tôi đảo mắt.
“Thôi, cũng khuya rồi.” Tôi quay sang La Dung Dung
“Tôi cũng không phải người không hiểu chuyện. Nếu như đúng như cô nói, chỉ là giúp đỡ nhau giữa bạn học, vậy thì phiền cô như cô vừa hứa, sớm tìm nhà rồi dọn đi.”