Sáng hôm sau.
Tôi bị tiếng chó sủa đánh thức, vừa dụi mắt vừa mở cửa phòng.
La Dung Dung mặc đồ thể thao, bên cạnh còn có một con chó Golden to đùng.
Hôm qua tôi thậm chí không phát hiện trong nhà còn nuôi cả chó.
“Chị Tống dậy rồi à! Em đi chạy bộ một chút, trưa nay em sẽ đi xem nhà nhé!”
La Dung Dung vui vẻ chào tôi, như thể chuyện ngại ngùng hôm qua chưa từng tồn tại.
Cô ta đeo dây dắt lên cổ con Golden, cười nói:
“Lanla ngoan lắm! Mẹ dẫn con đi chạy bộ nè!”
Sau đó quay vào nhà bếp, nói vọng với Kỷ Thần đang chuẩn bị bữa sáng.
“Học trưởng, hôm nay là cuối tuần đấy, nhớ chuẩn bị đồ hộp cho con trai nha!”
“Đi nào Lanla, vẫy tay chào ba đi con!”
La Dung Dung còn cầm chân con chó vẫy vẫy với Kỷ Thần, rồi tung tăng dắt nó ra khỏi cửa.
…
Được rồi, được rồi…
Cuối cùng cũng được gặp “trà xanh chính hiệu” ngoài đời thật.
Kỷ Thần không nói gì, chỉ nhìn tôi cười gượng.
Buổi trưa, Kỷ Thần dẫn tôi đi ăn ở một nhà hàng Pháp.
Vừa ngồi xuống chưa lâu, đã gặp một cặp đôi là bạn học người Pháp của anh ta.
Cậu bạn trai chào anh ta bằng tiếng Pháp: “Kỷ! Không ngờ cậu đang hẹn hò đấy! La Dung Dung đăng bài tìm nhà trên mạng xã hội rồi mà, hai người cãi nhau à?”
Kỷ Thần cau mày, phủ nhận.
Nhưng cậu bạn đó như thể đang thay La Dung Dung bênh vực, tiếp tục hỏi:
“Vậy cô gái xinh đẹp đang đi cùng cậu là người theo đuổi cậu à? Cô ấy không biết cậu và Dung Dung mới là một cặp sao?”
Cô bạn gái người Pháp bên cạnh cũng lầm bầm:
“Biết rõ đã có bạn gái mà vẫn đi hẹn hò với người khác, đúng là tiểu tam phá hoại người ta…”
Kỷ Thần cuối cùng cũng lên tiếng, trả lời bằng tiếng Pháp:
“Không phải như các cậu nghĩ đâu, mọi chuyện phức tạp lắm, đừng nói bậy nữa.”
Anh ta lảng tránh, không hề trả lời thẳng.
Tôi là người rất xem trọng thể diện. Tiểu tam? Tốt lắm.
“Kỷ Thần và La Dung Dung ở trường là người yêu à?”
Tôi quay sang hỏi cậu bạn kia bằng tiếng Pháp.
“À… chắc là vậy…”
Cả ba người bên kia đều sững người vì không ngờ tôi cũng biết nói tiếng Pháp.
“Tôi là vị hôn thê của Kỷ Thần, đã tổ chức lễ đính hôn rồi. Nếu phải nói ai là tiểu tam, thì chắc là bạn học La Dung Dung của các người.”
Nói xong tôi đứng lên, tiện tay hắt thẳng ly rượu vang lên mặt Kỷ Thần.
“Kỷ Thần, tôi chưa từng bị làm nhục như thế này! Con rể của Tống gia, không nhất thiết phải là anh!”
Kỷ Thần mặc kệ bộ dạng thảm hại, vội vàng giải thích thân phận của tôi với bạn bè.
Tôi chợt nhận ra, tôi đã không còn hiểu nổi con người anh ta nữa.
Dù tôi không yêu đến mức chế t đi sống lại, nhưng đúng là từng thích anh ta.
Tôi luôn nghĩ anh sẽ là chồng tương lai của tôi.
Nhưng mấy ngày tiếp xúc vừa qua khiến tôi bắt đầu nghi ngờ.
Không còn tâm trạng ăn uống gì nữa, tôi đứng dậy rời khỏi nhà hàng.
5
Từ nhỏ tôi đã bị ảnh hưởng bởi gia đình, trong tiềm thức luôn nghĩ rằng sau này mình chắc chắn sẽ kết hôn với Kỷ Thần.
Tôi và anh ta đều không phải kiểu người nổi loạn, hôn nhân thương mại giữa các gia tộc trong giới của chúng tôi vốn là chuyện hết sức bình thường.
Nhưng lần này, anh ta đã chạm đến giới hạn của tôi.
Trước kia từng có chuyện cậu cả nhà họ Trần vì một minh tinh nhỏ mà bỏ trốn hôn lễ, khiến tiểu thư nhà họ Mạnh trở thành trò cười.
Cổ phiếu Mạnh thị lao dốc không phanh, đến giờ vẫn chưa hồi phục.
Trong kinh tế học có một thuật ngữ gọi là “né tránh rủi ro”, tuy tôi đã đầu tư không ít vào mối quan hệ này, nhưng nếu tái đánh giá giá trị và rủi ro của cuộc hôn nhân này, thì rõ ràng không cân xứng.
Tôi hoàn toàn có thể chọn một đối tượng kết hôn có độ an toàn cao hơn.
Tôi vừa mới nắm quyền kiểm soát Tống thị, lúc này không thể để xảy ra sai sót nào.
Thậm chí nói thẳng ra, tôi và Kỷ Thần cũng chẳng được coi là hôn nhân thương mại thực sự.
Chỉ là vì bà nội của Kỷ Thần từng là mối tình khắc cốt ghi tâm của ông nội tôi.
Ông nội hồi trẻ nổi tiếng đào hoa, bà nội Kỷ không chịu nổi nên đã lấy một giáo viên bình thường.