1.
Cũng thật trùng hợp.
Trước chân sau gót, tiểu hầu gia nhà họ Vệ vừa cho người khiêng tám mươi rương sính lễ tiến vào phủ Thịnh, thì ngay sau đó tin hắn nuôi ngoại thất đã truyền khắp Biện Kinh.
Phụ thân tuy mang danh Thái Thường Tự Thiếu Khanh, nổi tiếng là người trong sạch, nhưng tính tình lại nhu nhược, gặp việc gì cũng chỉ biết giữ cái vỏ thanh quý thể diện.
Đến cả chuyện hôn sự sỉ nhục thế này của nhà họ Vệ, ông cũng chẳng dám dứt khoát từ chối.
Chỉ có thể đóng cửa lại, yếu ớt trút giận bằng cách vỗ bàn “bốp bốp”:“Hay cho tên Vệ Cảnh kia! Hắn thật coi Thịnh gia ta là quả hồng mềm dễ nắn sao!”
Mẫu thân cũng nắm chặt khăn lụa, nghiến nát cả một hàm răng bạc:“Nhà họ Vệ dám giấu kỹ chuyện ô nhục thế này, con mà gả sang đó, chỉ sợ phải chịu đủ khổ sở.Để nương… để nương lập tức sai người đem sính lễ trả về, kẻo ngày sau chịu thiệt thòi oan ức!”
Bà làm bộ định bước ra ngoài, nhưng càng đi bước chân lại càng chậm.Thấy không ai cản, bà bèn quay về, ngượng ngập nói:“Chỉ là… đơn sính lễ này vẫn cần rà soát lại kỹ, chớ để người ta bày mưu gài bẫy.”
Ta khẽ vuốt móng tay mới điểm sắc chu sa, mỉm cười lạnh nhạt nhìn hai kẻ trước mắt đang giả vờ mạnh mẽ.
Phụ thân thì tầm thường, mẫu thân lại yếu mềm. Vì thế, từ bé đến lớn, mọi chuyện lớn nhỏ trong phủ đều do một tay ta định đoạt.
“Thôi khỏi, mẫu thân đừng bận tâm nữa.” Ta mất kiên nhẫn ngắt lời màn diễn đôi ấy.“Hôm nay nếu ta lui hôn, ngày mai khắp Biện Kinh sẽ rêu rao rằng tiểu thư Thịnh gia ghen tuông hẹp hòi.Thanh danh trong sạch của phụ thân – Thái Thường Tự Thiếu Khanh – chẳng lẽ lại để bị hủy hoại vì chút chuyện nhơ nhớp này?”
“Thôi đi. Cùng lắm chỉ là nạp thêm một tiểu thiếp, hắn muốn thì cứ để hắn nạp.Vì Thịnh gia, nữ nhi vẫn có đủ lòng dung thứ.”
2.
Ngày đại hôn, phủ Vệ khách khứa đông nghịt.
Trong tiếng nhạc hỷ rộn rã, ta cùng Vệ Cảnh sắp sửa bái đường.
Bỗng một tiểu tư vội vã chen vào hỷ đường, ghé sát tai hắn thì thầm mấy câu.
Sắc mặt Vệ Cảnh thoáng chốc đại biến, hắn lại dám, ngay trước mặt toàn bộ tân khách, tuốt gươm tùy thân, sải bước lao thẳng ra ngoài.
Chẳng mấy chốc, hắn đã quay trở lại, dìu theo một nữ tử xiêm y xộc xệch, tóc mai rối loạn.
Sắc mặt nàng ta tái nhợt, khóe môi còn vương vết máu, đôi mắt hạnh long lanh lệ, dáng vẻ mềm mại yếu đuối khiến người ta trắc ẩn.
Tuổi vừa độ trăng tròn, dung nhan như phù dung ngậm sương, nụ cười thẹn thùng xen lẫn hàng lệ long lanh, tựa như có ngàn lời muốn nói mà chẳng thể thốt ra.
Vệ Cảnh quỳ sụp xuống trước lão phu nhân nhà họ Vệ, giọng nghẹn ngào mà chắc nịch:“Mẫu thân, hôm nay vì ta mà Oanh Oanh giữ mình, suýt nữa bị kẻ ác hãm hại mất mạng! Nhi tử cầu xin mẫu thân mở lòng từ bi, cho phép nhi tử nạp nàng vào phủ, ban cho nàng một danh phận!”
Vệ lão phu nhân giận dữ, vỗ bàn quát lớn:“Hoang đường! Hôm nay là ngày đại hôn của ngươi, vậy mà ngươi lại vì một tiện nữ mà dám rút gươm giữa chốn đông người, còn ra thể thống gì nữa!”
Khách khứa xôn xao bàn tán, ánh mắt hết liếc sang ta rồi lại nhìn về phía Lưu Oanh Oanh, dường như chỉ chờ xem tân nương này sẽ ứng xử thế nào.
Ta khẽ vén khăn voan, ánh mắt bình tĩnh quét qua gương mặt hoa lê đẫm lệ của Lưu Oanh Oanh, lại dừng ở vẻ mặt tình thâm nghĩa trọng của Vệ Cảnh.
Nhớ năm xưa, khi mới nghe danh hắn, ta cũng từng có chút hồn thiếu nữ xao động.
Từng năn nỉ phụ thân đưa đến yến xuân, chỉ để được thấy hắn thêm đôi lần.
Khi ấy, hắn cao ngạo lạnh nhạt, đoan chính như ngọc, là bóng hình trong mộng của biết bao khuê tú kinh thành.
Nhưng giờ đây, nhìn hắn ôm ấp nữ tử thanh lâu kia, ta bỗng lần đầu thấy ghê tởm.
Mà cũng tốt, sự ghê tởm ấy đến thật đúng lúc, dứt sạch những vương vấn vụn vặt nơi lòng.
Ta khẽ cong khóe môi, chậm rãi nói:“Phu quân đã mở lời, thiếp thân há có đạo lý không thuận theo?”
Nói dứt, ta sai người bưng lên chén trà thiếp thất đã chuẩn bị sẵn, tự tay tiếp lấy, rồi đưa tới trước mặt Lưu Oanh Oanh.
“Lưu cô nương đã bước vào cửa Vệ phủ, từ nay chính là người trong nhà. Chén trà này, cô dâng ta, ta nhận, thì chuyện hôm nay xem như đường đường chính chính.”
Lưu Oanh Oanh thoáng ngẩn ra. Nàng ta vốn nghĩ ta, đường đường là tiểu thư vọng tộc, chịu sao nổi nỗi nhục này, ắt sẽ tức khắc trở mặt, tự rước về tiếng xấu ghen tuông hẹp hòi.
Ai ngờ ta lại thuận thế mà nhận nàng.
Nàng ta cắn môi, dâng trà. Ta tiếp lấy, một hơi uống cạn.
Rồi tháo chiếc vòng ngọc phỉ thúy nơi cổ tay xuống, tự mình đeo lên tay nàng ta, giọng không cao không thấp, vừa đủ để tất cả khách khứa trong sảnh nghe rõ:“Chiếc vòng này là lão phu nhân ban thưởng, hôm nay tặng cho ngươi. Mong ngươi giữ bổn phận, chớ phụ lòng phu quân và lão phu nhân.”