01
Sáng ngày 28 tháng Chạp, bầu trời vẫn xám xịt chưa rõ sáng.
Gió lạnh mùa đông luồn qua khe cửa chưa khép kín, táp vào mặt như da//o cứa, mang theo cái lạnh tê người.
Mẹ tôi – bà Lưu Thục Phân – đã dậy từ sớm. Trên người vẫn là chiếc áo bông cũ bạc màu, sờn vải, đầy xơ vải sau nhiều năm giặt giũ.
Bà đeo kính lão, lom khom bên bàn ăn, tỉ mỉ viết gì đó từng nét một.
Chiếc đèn bàn cũ kỹ đã dùng hơn chục năm tỏa ánh sáng vàng mờ mờ, kéo bóng bà dài ngoẵng trên mặt đất – như một dấu chấm hỏi gù lưng vì bị cuộc đời đè nặng.
Tờ giấy đó, là thực đơn cho bữa cơm tất niên năm nay.
Tôi bước lại, liếc sơ qua một lượt, dạ dày lập tức cuộn lên vì buồn nôn.
“Phật nhảy tường (bác cả đích danh gọi món, để đãi lãnh đạo, phải nấu chuẩn vị)”
“Tôm hùm Úc sống sashimi (thím hai yêu cầu, mỗi người ba con, tổng cộng chín mươi con)”
“Bánh cung đình bát bảo (anh họ Thiên Tứ muốn, để nở mày nở mặt với bạn gái rich kid)”
“……”
Thực đơn dài như một bản thánh chỉ thời xưa, kín đặc chữ, đầy mùi vị của sự vô lý và tham lam.
Ánh mắt tôi dừng lại ở ba chữ “Phật nhảy tường”.
Tôi nhớ rất rõ, cũng chính món này năm ngoái đã khiến mẹ tôi phải thức dậy từ năm giờ sáng, quần quật trong bếp đến tận bảy giờ tối.
Ngâm hải sâm, xử lý bào ngư, hàng chục công đoạn, món nào cũng cần bỏ ra rất nhiều công sức và tâm huyết.
Tối giao thừa năm đó, họ hàng vây quanh bàn ăn, cười nói rôm rả, vui vẻ ăn uống no nê.
Mẹ tôi bưng món cuối cùng ra từ bếp, mặt mày trắng bệch như tờ giấy.
Bà bước đến cạnh bàn, thân người lảo đảo, vì tụt đường huyết cộng thêm làm việc quá sức, bà ngã thẳng ra sau như khúc gỗ.
“Bịch”—một tiếng nặng nề vang lên.
Bàn ăn im phăng phắc vài giây, sau đó thím hai – Vương Hồng – gắp một miếng sườn, lẩm bẩm: “Ơ hay, lại bày trò gì nữa đây? Mà món cuối chưa ra hết mà?”
Bác cả Triệu Đại Quốc nhăn mặt, quay vào bếp gọi to: “Còn món canh nữa cơ mà? Sao chưa bưng ra?”
Không một ai, không một người nào đứng dậy đỡ mẹ tôi.
Họ chỉ rướn cổ nhìn qua thân thể đang nằm trên nền đất, chăm chăm ngó vào trong bếp, như một đàn chim non đói khát chờ mớm mồi.
Khoảnh khắc ấy, tôi không thấy giận – chỉ thấy một cơn lạnh thấu xương thấu tủy.
Là tôi đã lao tới, đỡ mẹ dậy, ấn huyệt nhân trung, đút bà uống nước đường.
Tỉnh lại, câu đầu tiên mẹ tôi nói là:
“Doanh Doanh, trong nồi vẫn đang ninh canh đấy, coi chừng khét.”
Năm nay, họ lại còn quá đáng hơn.
Tôi nhìn chằm chằm vào tờ thực đơn trước mặt, từng hình ảnh của năm ngoái ào ào quay lại trong đầu.
Khuôn mặt mẹ tôi kiệt sức đến trắng bệch.
Những gương mặt tham lam, lạnh lùng của họ hàng.
Và buổi khám sức khỏe sau Tết, tôi đi cùng mẹ – tờ siêu âm ghi rõ ràng: sỏi thận hai bên, có dấu hiệu tiểu ra má//u nhẹ.
Bác sĩ bảo, là do đứng quá lâu, làm việc quá sức, uống ít nước.
Vậy mà giờ đây, mẹ tôi vẫn đang vò đầu bứt tóc vì bản “giấy triệu tử” mang tên thực đơn ấy.
Bà dùng móng tay ấn huyệt thái dương, thì thào tự nhủ:
“Tôm hùm Úc mắc quá, chín mươi con lận, chắc cũng cả chục ngàn… mà cái món bánh cung đình này, không biết phải học nấu ở đâu nữa…”
“Mẹ…”
Tôi lên tiếng, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.
Bà ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu đầy tia má//u ánh lên vẻ lo lắng:
“Doanh Doanh, con mau giúp mẹ nghĩ cách đi, anh họ con nói rồi, bữa cơm này ảnh đặt cược cả đời hạnh phúc đó.”
“Thím hai con cũng nói trong nhóm là, bà ấy bỏ ra hai trăm tiền quà, là góp phần lớn đấy.”
Tôi nhìn người phụ nữ đã gọi là “mẹ” suốt gần ba mươi năm này.
Một người mẹ hiền lành, cam chịu, cả đời chỉ biết sống vì người khác – vì cha mẹ chồng, vì chồng, vì họ hàng thân thích…
Bà là “trâu già kéo cày” được cả gia đình này công nhận – người giúp việc không công, chưa từng biết nói chữ “không”.
Bà nghĩ rằng, sự hy sinh của mình sẽ đổi lấy được tình thân và sự tôn trọng.
Nhưng thực tế, bà chỉ đổi lấy một đám “trẻ con lớn xác” – những kẻ xem việc hút má//u bà là điều đương nhiên.
Tôi đưa tay ra, động tác chậm rãi nhưng dứt khoát, giật lấy tờ giấy trong tay bà.
Mẹ tôi sững lại, hoảng hốt nhìn tôi:
“Doanh Doanh, con làm gì vậy? Bà nội con mắng mẹ ch//ết mất!”
“Bà ấy mắng không ch//ết mẹ, nhưng bữa cơm đó có thể làm mẹ kiệt sức đến ch//ết.”
Tôi đứng ngay trước mặt bà, đem cái thực đơn chất đầy tội nghiệt đó, từ từ xé nát thành từng mảnh vụn.
Từng mảnh giấy bay lả tả như tuyết, rơi xuống nền nhà ngập trong ánh đèn vàng vọt.
Môi mẹ tôi bắt đầu run rẩy, nước mắt rưng rưng:
“Không được đâu con… thật sự không được đâu… Bác con đã mời lãnh đạo tới… bạn gái anh họ con cũng lần đầu về ra mắt… nếu không nấu bữa đó, nhà mình sẽ bị cả họ mắng cho thối đầu…”
“Tội nhân?”
Tôi bật cười lạnh, rút điện thoại ra, mở bức ảnh chụp bản kết quả khám bệnh mà tôi đã giữ suốt một năm, đưa đến trước mặt bà.
“Mẹ xem đi. Ba đốt đĩa đệm lưng bị lồi ra. Bác sĩ đã dặn phải nghỉ ngơi, mẹ quên rồi sao?”
“Năm ngoái mẹ mệt đến mức đi tiểu ra m//áu, có ai trong số họ quan tâm dù chỉ một câu không?”
“Họ chỉ quan tâm đến sĩ diện của mình, cái miệng của mình. Sống ch//ết của mẹ, chẳng ai buồn hỏi tới.”
Từng câu, từng chữ như da//o nhọn cắm vào tim mẹ tôi – và cũng cắm vào chính tim tôi.
Bà nhìn tờ kết quả siêu âm, đôi mắt đã đục ngầu cuối cùng cũng rơi nước mắt – từng giọt nặng trĩu, đập lên mặt bàn.
Tiếng khóc đó, nghẹn ngào đến tê tái, mang theo bao tủi hờn và tuyệt vọng chất chứa bấy lâu nay.
Tôi không an ủi bà.
Tôi biết, có những vết mưng mủ – chỉ khi dám vạch toạc ra, mới có thể lành.
Tôi quay lưng đi, mở app đặt vé ngay trước mặt mẹ.
Bắc Kinh – Malé. Hạng nhất. Hai vé.
Khi màn hình hiện lên dòng chữ “Thanh toán thành công”, khối đá đã đè nặng trong lòng tôi suốt một năm, cuối cùng cũng nhúc nhích.
Tôi mở nhóm chat có tên “Gia tộc họ Triệu (38 người)”.
Bên trong, đang nhộn nhịp vô cùng.
Thím hai Vương Hồng: