Trong đầu, tôi tưởng tượng ra cảnh nhóm chat “Gia tộc họ Triệu” lúc này…
Có lẽ thím hai vẫn đang gửi voice, dùng giọng the thé mắng:
“Lưu Thục Phân, nhớ lấy chỉ lưng tôm cho sạch, tôi bị ám ảnh tâm lý đấy, thấy sợi đen là buồn nôn!”
Anh họ Triệu Thiên Tứ chắc đang bực bội vì giày chưa ai giặt.
Còn bác cả Triệu Đại Quốc thì nhâm nhi tách trà, mơ mộng cảnh ngày mai đứng trước lãnh đạo lấy được sĩ diện.
Khóe miệng tôi càng lúc càng cong lên.
Các người à, vở kịch chính… chính thức bắt đầu rồi.
03
Giờ Maldives, bốn giờ chiều.
Giờ Bắc Kinh, bảy giờ tối.
Chính là thời điểm vàng trong đêm Giao thừa – khi mọi nhà bắt đầu dọn mâm cỗ.
Tôi đang nằm trên ghế dài ngoài trời ở căn nhà nổi giữa biển, gió biển mang vị mằn mặn của muối lùa qua mặt, mang theo cái ấm đặc trưng của vùng nhiệt đới.
Mẹ tôi mặc chiếc váy hoa dài mà tôi mua tặng, đang thận trọng bước chân trần xuống vùng nước cạn gần đó.
Trên gương mặt bà, là nụ cười trong trẻo hiếm thấy – hệt như một đứa trẻ.
Điện thoại tôi kết nối với Wi-Fi khách sạn, nhưng màn hình lại đang phát cảnh từ camera trước cửa nhà.
Khung cảnh trong video: náo nhiệt vô cùng.
Bác cả Triệu Đại Quốc phô bày cái bụng bia đầy “quan khí”, mặt mày hớn hở đang nói gì đó với một người đàn ông trung niên đầu hói đứng cạnh.
Chắc hẳn đó là "lãnh đạo hàng đầu" mà bác vẫn hay khoe.
Anh họ Triệu Thiên Tứ thì chẳng khác nào một con công đang xòe đuôi – vội vàng mở cửa xe cho cô bạn gái diện đồ Chanel, trang điểm tỉ mỉ, gương mặt lộ rõ vẻ kiêu kỳ và soi mói.
Thím hai Vương Hồng cùng chồng con, xách theo đống hoa quả rẻ tiền và sữa hộp, ầm ĩ chen chúc lên trước.
Một nhóm hơn chục người, hùng hổ kéo đến như đoàn kiểm tra đột xuất, chen chúc chật kín lối vào căn hộ nhỏ của tôi.
Bác cả hắng giọng, bước lên trước, ra dáng phong độ ấn dãy số vào khóa cửa điện tử.
“Bíp bíp bíp… Mật khẩu sai.”
Âm thanh điện tử lạnh lùng vang vọng trong hành lang im ắng.
Nụ cười trên mặt bác lập tức đông cứng.
Bác thử lại lần nữa.
“Bíp bíp bíp… Mật khẩu sai.”
Sắc mặt ông sếp đứng sau bắt đầu cau lại.
Bạn gái anh họ thì nhếch môi một cái, nở một nụ cười khinh khỉnh khó nhận ra.
“Có chuyện gì vậy?” – bác bắt đầu mất bình tĩnh, đập cửa ầm ầm – “Thục Phân! Doanh Doanh! Mở cửa! Làm trò gì vậy hả?!”
Âm thanh thô bạo vang vọng khắp cầu thang.
Thím hai cũng gào theo:
“Chị dâu! Mở cửa đi! Bận nấu nướng nghe không thấy à? Khét hết rồi đấy!”
Tôi nhìn đám người trong màn hình – như một lũ khỉ bị nhốt ngoài lồng – nhốn nháo, rối rít, thảm hại.
Tôi biết, đến lúc rồi.
Tôi mở WeChat, tìm đến nhóm “Gia tộc họ Triệu” vốn đã im lặng cả ngày.
Tôi gửi bức ảnh chụp hoàng hôn trên tầng mây – thứ tôi đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Kèm theo đó là một dòng chữ:
“Năm nay mẹ tôi nghỉ phép, bữa tiệc các người tự lo.”
Một câu, dậy sóng cả nhóm.
Sau ba giây im lặng ch//ết chóc, tin nhắn bắt đầu bắn ra như sú//ng máy.
Tôi nhấn vào voice của bác cả – ông gần như đang gào lên, giọng khản đặc vì tức giận:
“Triệu Doanh! Mày có ý gì?! Mày điên rồi à?! Hơn ba mươi người ăn Tết thì sao?! Sếp tao còn đang đứng ngoài cửa! Mày để mặt tao giấu vào đâu hả?!”
Rồi đến voice của anh họ Triệu Thiên Tứ – giọng sắc như dao:
“Triệu Doanh mày đúng là đồ khốn! Bạn gái tao lần đầu về ra mắt mà đến miếng cơm nóng cũng không có?! Mày muốn hủy hoại cả đời tao à?! Đợi đấy!”
Sau đó là thím hai Vương Hồng – chuyển sang chế độ chửi rủa:
“Lưu Thục Phân! Triệu Doanh! Hai mẹ con bọn mày hợp nhau đi lừa đảo à?! Ăn tiền mừng của tao xong rồi chạy?! Trả lại hai trăm đồng của tao ngay! Không tao báo công an bắt cả lũ!”
Tôi nhàn nhã nâng ly nước dừa trên bàn, hớp một ngụm.
Ngọt thật.
Tôi thong thả gõ một dòng chữ lên điện thoại:
“Hai trăm? Được thôi, trả thím. Mua gói mì ăn Tết cho ấm bụng.”
Viết xong, tôi gửi luôn một bao lì xì 220 tệ.
Trên phong bao ghi: