13
Sinh thần của Thác Bạt Tín không tổ chức linh đình, chỉ đơn giản là cả nhà quây quần ăn một bữa cơm.
Trọng Xuân đứng cạnh hầu hạ ta. Ta gắp một miếng gà quay, nàng liếc mắt nhìn. Ta lại gắp một miếng sườn, nàng nuốt nước bọt.
Ta vừa buồn cười vừa bực, lén gắp ít món cho vào tay nàng dưới gầm bàn.
Trọng Xuân cười tít mắt, giống hệt một con mèo nhỏ ăn vụng được đồ ngon.
Thật chẳng có tiền đồ gì cả.
Nhân lúc dùng bữa, ta quan sát cô nương mà lão Tam đưa về.
Nhìn chừng mười lăm mười sáu tuổi, ngũ quan thanh tú, cười lên còn có hai lúm đồng tiền nhàn nhạt, rất dễ khiến người khác mềm lòng.
Chỉ là... cử chỉ hành động còn có phần rụt rè, ánh mắt cũng mang theo e dè, lo lắng.
Ta nhìn nàng ấy rất lâu, chợt cảm thấy giống như đang thấy chính mình năm xưa trong hoàng cung Nam Chu.
“Đều là người nhà cả, không cần phải rụt rè thế đâu.” Ta dịu dàng nói.
Lão Tam đỏ mặt: “Mẫu hậu nói gì vậy, đừng dọa A Uyển.”
Mới chưa cưới mà đã bắt đầu hướng về nhà vợ rồi, hử.
Chẹp chẹp chẹp…
Ta cũng lười nói nhiều. Nhìn ánh mắt nàng ấy nhìn hắn, sắp nhỏ nước ra đến nơi rồi. Chỉ có hắn ngốc nghếch là không nhận ra lòng người ta.
Ta cố tình không nhắc hắn. Vợ của mình, tự mà theo đuổi đi.
Rồi ta quay sang nhìn lão Tứ: “A Thiện à, ai gia nghe nói dạo này con ở doanh trại luyện binh ngày đêm, cũng phải chú ý nghỉ ngơi, đừng để thân thể mệt mỏi quá độ.”
Thác Bạt Thiện lắc đầu: “Mẫu hậu, tuy Nam Chu đã diệt nhưng Tây Hạ vẫn rình rập ở biên cương. Sao nhi thần dám lơi là.”
Lời ta muốn khuyên cứ thế mắc nghẹn trong cổ họng.
Ta đành quay đầu sang nhìn lão Nhị.
Thác Bạt Tín nhìn ta, ánh mắt đầy chờ mong.
Ta nghĩ hồi lâu, rốt cuộc nghẹn ra một câu: “Ai gia thấy con vẫn nên đọc nhiều tấu chương một chút, cứ suốt ngày hưởng lạc thế này cũng không được đâu.”
Sắc mặt Thác Bạt Tín tức thì sụp xuống.
“Mẫu hậu thiên vị quá rồi!” Hắn kêu rên: “Tại sao người khác thì được nghỉ ngơi, còn trẫm thì lại phải làm việc?”
Ta nghiêm mặt, làm ra vẻ nghiêm túc: “Con là Hoàng đế! Hoàng đế thì phải có dáng vẻ của Hoàng đế!”
“Biết rồi, biết rồi…” Thác Bạt Tín bĩu môi: “Hôm nay là sinh thần của trẫm mà! Sinh thần đó!”
Nhìn bộ dạng ấy của hắn, cuối cùng ta cũng không nhịn được mà bật cười.
“Được rồi, được rồi.”
Ta gắp một đũa thức ăn bỏ vào bát hắn: “Ai gia trêu con thôi.”
“Vậy còn nghe được.” Thác Bạt Tín lại hí hửng cắn lấy cái móng heo, ăn vô cùng ngon lành.
Xem ra, có chỗ nào giống một vị quân vương chứ?
Cả bữa cơm, chỉ có Thác Bạt Thành là không nói một lời.
Tất nhiên… ta cũng chẳng thèm để ý đến hắn.
Là ta cố ý đấy.
14
Đêm khuya, ta lại cảm giác có thứ gì đó bò lên giường mình.
Ta không để ý, nhắm mắt giả vờ ngủ.
“Mẫu hậu?”
Thác Bạt Thành thấy ta không đáp, lại ghé sát thêm chút nữa.
“Mẫu hậu đang giận nhi thần sao?”
Phải, ta đang giận.
Trước kia Tạ Tùy An mỗi tháng đều gửi cho ta một phong thư, ta còn nghĩ trong hoàng cung Bắc Cảnh có nội gián.
Bằng không, người đưa thư sao có thể dưới mí mắt của ta, thần không hay quỷ không biết mà đưa được thư vào cung?
Cho đến một hôm, ta đi tìm Thác Bạt Thành. Không thấy người trong tẩm điện, ta bèn đi dạo quanh cung hắn.
Lúc dạo đến bên giường, ta phát hiện dưới giường có một hộp gấm. Mở ra xem, bên trong là từng phong thư viết tay.
Hoàng cung Bắc Cảnh không có nội gián, những bức thư ấy đều bị tiểu tử này chặn lại. Hắn giữ lại phần tình tứ ướt át, phần còn lại thì vụng trộm chuyển đến cung của ta.
“Thư gửi ai gia, con dựa vào đâu mà dám giấu?”
Thác Bạt Thành ôm lấy ta: “Nhi thần sợ mẫu hậu nhìn thư mà nhớ người.”
Ta trừng mắt lườm hắn một cái.
Con trai do chính tay ta dạy dỗ, ta còn không hiểu lòng dạ hay sao? Rốt cuộc là hắn vẫn lo ta động lòng với Nam Chu, không nỡ ra tay.
Đúng là con ngoan của ai gia!
Thác Bạt Thành dịu dàng vuốt tóc ta: “Mẫu hậu bớt giận, nhi thần cam đoan, từ nay về sau sẽ một lòng tin tưởng người.”
Ta không tin.
Nhưng… không tin thì sao? Ai gia đây, cũng chỉ là một bà mẹ kế mười tám tuổi.
“Mẫu hậu, trời lạnh rồi, để nhi thần bầu bạn nghỉ ngơi với người.”
Ta đẩy hắn ra: “Nhiếp chính vương, con đã vượt lễ rồi.”