Ta nhìn về phía Diệp Đình Vân, gương mặt nàng lạnh lùng, nhỏ nhắn mà kiên nghị, ánh mắt đầy quyết tuyệt. Trong lòng ta không khỏi thầm tán thưởng dũng khí của nàng.
Không thể không thừa nhận, thái tử phi mà ta lựa chọn, quả nhiên xuất sắc.
Chỉ tiếc, thái tử không biết nhìn người.
"Đình Vân, chuyện hôn nhân đại sự, đều là do mai mối định đoạt, sao có thể tùy tiện nói giải trừ?"
Hoàng hậu nóng lòng, lớn tiếng quở trách Diệp Đình Vân.
Ta lạnh lùng liếc nhìn hoàng hậu.
Nàng tuy đã phạm không ít sai lầm hồ đồ, nhưng vẫn không quên mưu tính cho con trai mình, không nỡ từ bỏ lợi ích mà Diệp Đình Vân và gia tộc nàng mang lại.
Diệp Đình Vân không hề bị sự gay gắt của hoàng hậu làm lung lay.
Nàng thản nhiên nhìn thoáng qua đôi tay đang nắm chặt nhau của thái tử và Diệp Y Nhi, nhẹ nhàng nói:
"Hoàng hậu nương nương, thái tử điện hạ và tỷ tỷ ta đã sớm nóng lòng không đợi được. Ta là phận muội muội, làm sao dám chen vào, phá hoại một mối lương duyên?"
Lời nàng vừa dứt, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào thái tử và Diệp Y Nhi đang đứng sát nhau.
Diệp Tiếu giận đến mức hàm răng nghiến chặt, lập tức vươn tay kéo lấy Diệp Y Nhi.
"Đồ không biết xấu hổ, cút ra đây cho ta!"
Diệp Y Nhi hoảng sợ, vội nép sau lưng thái tử, giọng điệu hoảng loạn nhưng vẫn làm ra vẻ đáng thương:
"Phụ thân, chúng con thật lòng yêu nhau, xin người thành toàn cho điện hạ và con!"
Thái tử bảo vệ Diệp Y Nhi, từng bước lui về phía sau, liên tục thuyết phục:
"Diệp tướng quân, Y Nhi cũng là con gái của ngài. Ta cưới Y Nhi, chẳng phải vẫn là kết thân với Diệp gia hay sao?"
Diệp Tiếu sững lại, nhìn thái tử như đang nhìn một kẻ ngốc.
Ánh mắt ông sắc lạnh, tràn đầy dò xét, tựa như đang cân nhắc xem, với sự ngu muội không phân rõ nặng nhẹ này, thái tử liệu có xứng đáng gánh vác trọng trách của một vị hoàng thái tử hay không.
Thái tử nắm chặt tay Diệp Y Nhi, quỳ xuống trước mặt hoàng đế.
"Phụ hoàng, nhi thần cả đời này, chỉ yêu một mình Diệp Y Nhi, cũng chỉ muốn cưới nàng làm thái tử phi."
Giọng nói của hắn tha thiết, câu từ ngập tràn chân tình.
"Ngài hiểu cảm giác của nhi thần, phải không? Phụ hoàng yêu Ninh phi nương nương như thế, ngài nhất định biết rằng, nếu không thể ở bên người mình yêu thương, thì thà chết còn dễ chịu hơn!"
Những lời lẽ đầy cảm xúc của hắn khiến ta cảm thấy buồn nôn, dạ dày quặn thắt.
Ta quay sang nhìn phản ứng của hoàng đế, lại thấy gương mặt ngài tràn đầy sự đồng cảm, thậm chí đôi mắt còn ánh lên chút nước.
"Trẫm hiểu, trẫm đương nhiên hiểu. Hoàng nhi của trẫm đã lớn, cũng có người trong lòng rồi."
Ngài gật đầu với vẻ hài lòng như thể thấu hiểu sâu sắc, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt đen kịt của Diệp Tiếu.
Hoàng hậu, vì không muốn từ bỏ quyền thế sau lưng Diệp Đình Vân, cố gắng mở miệng tranh luận vài câu, nhưng lại bị thái tử nhanh chóng cướp lời.
"Mẫu hậu, dạo này người đóng cửa dưỡng bệnh trong cung, có Lãnh thái y tận tâm chăm sóc. Người chắc hẳn hiểu rõ tấm lòng si tình của nhi thần chứ?"