Trở về Từ Ninh Cung chưa bao lâu, cung nhân đã đến báo tin rằng hoàng đế đã đồng ý cho thái tử và Diệp Đình Vân giải trừ hôn ước.
Ta khẽ thở dài, sai người chuẩn bị lễ vật mang đến phủ Diệp tướng quân để tỏ lòng an ủi.
"*Báo với Diệp tướng quân và phu nhân, nếu Đình Vân sau này tìm được lang quân như ý, cứ việc đến gặp ai gia. Ai gia sẽ thay nàng ban hôn."
Sau khi Diệp Đình Vân và thái tử từ hôn, các gia đình quyền thế trong kinh thành đều e dè, không dám đến cầu hôn.
Ta đưa ra lời hứa ban hôn này, hy vọng sẽ giúp nàng dễ dàng hơn trong việc định đoạt tương lai.
Nghĩ đến thái tử, trong lòng ta lạnh lẽo.
Không cần nói đến những cảnh tượng trong giấc mộng, chỉ dựa vào cách hắn hành xử hôm nay, hắn đã không xứng đáng làm thái tử, càng không xứng đáng là người kế thừa ngai vàng.
Vị trí thái tử phi – ngôi vị hoàng hậu tương lai của đế quốc – đâu phải ai cũng có thể ngồi.
Diệp Y Nhi, thân phận chỉ là thứ nữ, không những không có quyền lực và tài phú như Diệp Đình Vân, mà còn mang trong mình huyết thống dị tộc. Nàng được phong làm phi đã là miễn cưỡng, huống hồ ngồi lên vị trí mẫu nghi thiên hạ?
Người làm thái tử, không thể không hiểu rằng, vợ hắn không chỉ là thê tử của riêng mình, mà còn là một phần của giang sơn.
Nhưng thái tử lại cố chấp, chỉ vì một nữ nhân mà mê muội đến nỗi bất chấp đại cục, thực sự khiến người ta thất vọng.
May mắn thay, hoàng đế không hồ đồ theo hắn. Ngài chỉ đồng ý cho thái tử và Diệp gia từ hôn, nhưng không phê chuẩn chuyện hôn sự giữa thái tử và Diệp Y Nhi.
Diệp Y Nhi vốn định theo Diệp Tiếu trở về Diệp phủ, nhưng thái tử không cam lòng, đuổi theo đến tận cửa cung, lại tiếp tục quấn quýt với nàng, hoàn toàn không để tâm đến sắc mặt khó coi của Diệp Tiếu và Diệp Đình Vân.
Diệp Tiếu cảm thấy mất hết thể diện, muốn kéo Diệp Y Nhi lên xe ngựa về phủ, nhưng thái tử cản lại.
Cuối cùng, Diệp Tiếu chỉ đưa Diệp Đình Vân trở về, còn Diệp Y Nhi bị thái tử mang về Đông Cung, trở thành một thị thiếp không danh không phận.
"Thật đúng là... có tình uống nước cũng no."
Nghe cung nhân bẩm báo, ta không khỏi cảm thán.
Diệp Y Nhi quả là một kẻ thông minh. Nàng hiểu rõ, với gia phong nghiêm khắc của Diệp gia, họ tuyệt đối không bao giờ đồng ý để nàng vào Đông Cung.
Thân là thứ nữ, lại đi quyến rũ hôn phu của trưởng tỷ, không chỉ thành công cướp đi, mà đối phương còn là thái tử. Nếu chuyện này lan truyền ra ngoài, danh dự của Diệp gia làm sao còn giữ được?
Ngày hôm sau, Diệp phủ truyền ra tin tức, nhị tiểu thư Diệp Y Nhi của Diệp gia, đột ngột phát bệnh qua đời tại trang viện vào tối qua.
Khi nghe được tin này, ta không khỏi kinh ngạc trước sự quyết đoán của Diệp gia.
Diệp Y Nhi rõ ràng vẫn còn ở Đông Cung, cùng thái tử tình nồng ý thắm, vậy mà Diệp phủ lại công bố nàng đã qua đời, xem ra là muốn hoàn toàn cắt đứt quan hệ với nàng.
Nhìn thế cục, thái tử đã mất đi hoàn toàn sự ủng hộ từ Diệp gia.
"Hoàng thượng đã biết chuyện này chưa?" Ta hỏi cung nhân đến báo tin.
Cung nhân cúi người đáp:
"Bẩm Thái hậu nương nương, hoàng thượng đã biết. Lão tướng quân Diệp Khải hiện đang ở Cần Chính Điện hướng bệ hạ thỉnh tội, hoàng thượng đặc biệt sai nô tài đến bẩm báo nương nương."
Ta phất tay, ra hiệu cho hắn lui xuống.
Nhưng cung nhân vẫn lưỡng lự chưa rời, lại nói thêm:
"Thái hậu nương nương, ý của bệ hạ là, lão tướng quân đức cao vọng trọng, muốn thỉnh nương nương đến gặp một lần."
Ta lạnh lùng liếc hắn một cái, rồi được cung nữ dìu đứng dậy.
"Ai gia tuổi tác đã cao, mấy ngày nay thân thể không được khỏe, đang định truyền thái y. Hoàng đế bận trăm công nghìn việc, cứ bảo ngài không cần bận lòng về ai gia."
Dứt lời, ta trở về tẩm cung.
Hoàng đế đang tính toán điều gì, ta hiểu rất rõ.
Diệp gia có thể bỏ qua Diệp Y Nhi, nhưng hoàng đế không muốn mất đi sự ủng hộ của Diệp gia, nên mới định để ta ra mặt hòa giải.