1.
Hoàng đế băng hà.
Nguyên nhân băng hà— chính là bạch nguyệt quang của hắn, Quý phi, đã qua đời.
Trong cung, từ cung nữ đến thái giám ai nấy đều ca tụng tình yêu son sắt của Hoàng đế dành cho Quý phi, còn đối với ta, chỉ có một ánh mắt thương hại.
Buồn cười chết đi được. Ta đường đường là Hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ, nay lại là Thái hậu, buông rèm nhiếp chính.
Quyền lực ngang ngửa Hoàng đế, ta có gì đáng để thương hại chứ?
Hoàng đế nước Sở từ trước đến nay đều là những kẻ si tình.
Ngay từ thời khai quốc, hoàng thất đã giữ vững quy tắc:Một đời một kiếp một đôi nhân.
Vậy nên hậu cung của Hoàng đế gần như chỉ có duy nhất Hoàng hậu.
Hoàng đế đời nào cũng tài trí hơn người, có năng lực trị thế, chưa bao giờ cần dựa vào nữ nhân hay dùng việc nạp phi để cân bằng triều cục.
Cũng chính vì thế, Hoàng hậu nước Sở phần lớn đều là ái thê của Hoàng đế.
Nhưng cũng bởi hậu cung ít người, hoàng tự đơn bạc.
Đến đời Tiên hoàng, cũng chỉ có một nhi tử— chính là Hoàng đế bây giờ.
Mà Hoàng đế thì… không được giỏi cho lắm.
Hắn không có năng lực trị thế, tư chất tầm thường, lại dễ bị kích động, tin vào lời gièm pha.
Vậy nên Tiên hoàng, dù tuổi đã cao, vẫn phải dốc sức vì hắn lo toan mọi bề.
Tiên hoàng muốn ta tiến cung làm Hoàng hậu.
Thứ nhất, là mong ta có thể trở thành hiền thê, giúp hắn quán xuyến hậu cung.
Thứ hai, là hy vọng ta có thể thay người, san sẻ phần nào chính sự.
Hắn và phụ thân ta bàn bạc suốt một đêm, ngọn đèn dầu cháy sáng đến tàn, cuối cùng mới quyết định hôn sự giữa ta và Hoàng đế.
Phụ thân ta dù không cam lòng để ta nhập cung chịu khổ, nhưng cả đời ông vì nước vì dân, cũng hiểu rõ dụng ý của Tiên hoàng.
Nếu để mặc Hoàng đế tự sinh tự diệt, e rằng triều cục sẽ đại loạn, giang sơn khó tránh khỏi cảnh diệt vong.
Thế nên, ta trở thành Hoàng hậu do chính Tiên hoàng ngự bút chu phê, được định sẵn từ khi Hoàng đế vừa đến tuổi đội mũ.
Vậy là, ta tiến cung.
Lúc ấy, Hoàng đế đã có người trong lòng.
Chính là bạch nguyệt quang của hắn—Quý phi.
Hai người họ thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau, tình ý sâu đậm, sớm đã thề ước trăm năm.
Chỉ chờ khi Hoàng đế đến tuổi đội mũ, sẽ chính thức đính hôn.
Không ngờ giữa đường lại rơi xuống một cái "Hoàng hậu" là ta.
Hoàng đế là kẻ hồ đồ, chẳng hiểu nổi tâm tư Tiên hoàng, liều chết cự tuyệt hôn sự này.
Lúc còn là Thái tử, hắn ngày ngày ở Đông Cung khóc lóc, làm loạn, đến mức đòi chết.
Tiên hoàng vốn đã bạc trắng nửa đầu, đến khi ấy, tóc lại càng thêm điểm sương.
Cuối cùng, vẫn là ta ra mặt.
Ta tìm đến bạch nguyệt quang của hắn, hứa hẹn sẽ không can thiệp vào tình cảm giữa bọn họ.
Ta tự định vị mình— chẳng qua chỉ là một triều thần mang thân nữ nhi.
Phụng chỉ Tiên hoàng, thay người bảo vệ giang sơn này.
Bạch nguyệt quang Quý phi cũng coi như là người hiểu chuyện, lập tức xoay người đi khuyên nhủ Thái tử.
Thái tử biết có ầm ĩ nữa cũng vô dụng, chỉ đành chấp nhận hiện thực.
Thế là, ba chúng ta bắt đầu một cuộc sống… “hạnh phúc” bên nhau.
Bọn họ hạnh phúc sống, ta hạnh phúc làm việc.
Lúc ta mới bắt đầu nhúng tay vào chính sự, quần thần đều phản đối kịch liệt, nói rằng hậu cung không được can chính, trước nay chưa từng có tiền lệ.
Ta vốn có thể lấy thánh chỉ của Tiên hoàng ra để áp chế bọn họ, nhưng ta không làm vậy.
Ta rất ngoan ngoãn, rút tay khỏi triều chính, mặc kệ mọi chuyện một thời gian.
Mỗi ngày chỉ ngồi đọc thoại bản, nghe hí khúc, thoải mái vô cùng.
Thế nhưng, quần thần vừa nhìn đã thấy không ổn.
Thánh thượng đưa ra chủ ý, một việc đáng lẽ chỉ cần một ngày là xong, vậy mà kéo dài ba bốn ngày vẫn chưa hoàn thành.
Tấu chương càng dồn càng nhiều, thời gian lâm triều ngày càng sớm, mà thời gian bãi triều lại ngày càng ngắn.
Cuối cùng, đám đại thần xúm lại bàn bạc, sau đó nhất trí quỳ xuống khẩn cầu ta tái chấp chính.
Từ đó, sinh hoạt thường ngày của chúng ta trở thành một vòng tuần hoàn như sau:
Hoàng đế mỗi ngày sau khi hạ triều liền ôm tấu chương đến cung của ta.
Một bên phê duyệt tấu chương, một bên nghe ta mắng.
Bị mắng xong, hắn lại chạy đi tìm bạch nguyệt quang của mình, vừa khóc vừa than, cầu an ủi.
Tiên hoàng để lại thánh chỉ cho ta, dùng để răn đe Hoàng đế.
Lại để lại một đạo thánh chỉ khác cho Hoàng đế— cả đời này không được phế hậu.
Vậy nên ta không có gì phải lo lắng cả.
2.
Bạch nguyệt quang Quý phi của Hoàng đế là bệnh mà mất.
Lúc sinh Thái tử, nàng tổn thương thân thể, mãi vẫn không điều dưỡng lại được.
Nửa tháng cuối cùng khi bệnh tình nguy kịch, Hoàng đế chẳng còn tâm trí lo triều chính, mọi chuyện đều ném hết cho ta xử lý.
Mỗi ngày, hắn chỉ biết quẩn quanh bên giường bệnh của Quý phi, ngày đêm không rời.
Đến khi Quý phi qua đời, hắn càng sa sút, hoàn toàn không màng thế sự, ngày ngày nhốt mình trong tẩm cung của nàng.