4.
Từ đó, Thôi Nghiễn Thanh bắt đầu cố tình lẩn tránh ta.
Dù chỉ là thoáng chạm mặt nơi xa, hắn cũng vội vàng quay đi, như sợ ta chạm đến một chút.Rõ ràng là chính miệng ta đề nghị giữ khoảng cách, thế nhưng khi thật sự bị người mình thương mến nhiều năm lạnh nhạt đến thế, trong lòng sao có thể dễ chịu được.
Tại tửu quán náo nhiệt nhất kinh thành — nơi tụ họp của những kẻ hoa tửu phong trần.
Biểu ca Tống Ngôn Chi nhìn ta, lời nói còn chưa ra miệng đã nghẹn lại:“Muội ôm trái ôm phải như thế… không sợ Thái phó biết được rồi nổi giận sao?”
Ta cười nhạt, ngửa đầu uống cạn chén rượu mạnh trong tay kẻ bên cạnh.Nếu Thôi Nghiễn Thanh biết ta đã có người mới, e rằng sẽ mừng rỡ còn hơn, từ nay về sau càng chẳng cần phải dây dưa với ta nữa.
Ta nâng chén rượu, liếc nhìn biểu ca, cười lớn:“Hôm nay tuyệt đối không được nhắc tới kẻ khiến người ta chán ngán kia. Chúng ta không say không về!”
Lời còn chưa dứt, Tống Ngôn Chi bỗng nhiên bật dậy, giọng mang theo chút hoảng hốt:“Thái… Thái phó.”
Theo bản năng, ta quay đầu nhìn về phía cửa.Người mặc triều phục, dáng đứng ngay ngắn, khí thế như cô tùng nơi vách núi, lạnh nhạt khó thể với tới. Không ai khác, chính là Thôi Nghiễn Thanh.Ánh đèn rơi trên vai hắn, bóng dáng ấy vẫn như buổi ban đầu gặp gỡ — cao ngạo, nghiêm cẩn, khiến lòng ta phút chốc chua xót.
Nghĩ đến mối tình nhiều năm rốt cuộc chỉ là mây khói, ta khẽ cười giễu chính mình.
Tống Ngôn Chi lúng túng vội vàng giải thích:“Thái phó đừng hiểu lầm, ta cùng biểu muội chỉ đến đây nghe khúc ca…”
Ta lạnh lùng cắt lời, khẽ nhướng mày, cố ý nắm chặt hai người bên cạnh, giễu cợt hỏi Thôi Nghiễn Thanh:“Thái phó nếu có hứng, ta phân cho ngài một người, thế nào?”
Nghe vậy, sắc mặt Tống Ngôn Chi đại biến, lập tức kéo theo hai người kia chuồn mất, còn tiện tay dùng khẩu hình nói với ta:“Tự cầu phúc đi.”
Trong phòng bỗng chốc yên lặng đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi.
Nhìn gương mặt Thôi Nghiễn Thanh trầm mặc, ta đã đoán được hắn sắp trách mắng điều gì —Đường đường công chúa lại dám lui tới chốn ô uế, bỏ qua lễ pháp, thật chẳng ra thể thống gì.
Nhưng… bất luận là lễ pháp hay thể diện công chúa, ta đã chẳng còn bận tâm nữa.
Điều ta muốn, từ đầu đến cuối, vẫn chỉ là hắn.
Thôi Nghiễn Thanh bước tới trước mặt ta, chậm rãi ngồi xuống, giọng nói ấm áp như ngọc:“Công chúa, ta đến đón nàng về phủ.”
Ta bỗng nghẹn lời, trong lòng chẳng hiểu vì sao lại lắng dịu đi.
Hắn cởi đại y, cẩn thận khoác lên người ta, từng nếp từng nếp đều chỉnh chu, rồi ôm ta vào trong ngực, cúi mắt khẽ hỏi:“Lạnh không?”
Ta khẽ lắc đầu, chỉ ngẩng mặt nhìn hắn.Thật đẹp.Ý niệm điên cuồng đã bị đè nén bấy lâu, giờ lại nổi lên một lần nữa.
Ta mơ hồ thiếp đi. Đến khi tỉnh dậy, ánh mặt trời đã rọi đầy song cửa.
Hồng Tú sáng mắt sáng lòng, kể tỉ mỉ:“Hôm qua sau khi Thái phó đưa công chúa về, lập tức dặn người nấu canh giải rượu, còn tự tay hầu hạ uống. Ngài ấy canh giữ bên giường đến tận giờ Mão mới rời đi…”
Nàng kết luận chắc nịch:“Xem ra, Thái phó trong lòng vẫn là có công chúa.”
Cảm động thoáng chốc, nhưng cùng men say cũng dần tan biến.Trong lòng ta đã sớm yên tĩnh lại.
Hôn sự của ta đã bị hắn lỡ dở, hắn chắc hẳn ôm một chút áy náy, nên mới muốn bù đắp bằng những chuyện vụn vặt này.Nhưng so với thứ tình cảm mơ hồ ấy, thà rằng hắn khiến ta hoàn toàn chết tâm thì hơn.
Để tỏ ra mình chẳng hề bận lòng, ta dứt khoát phân phó Hồng Tú:“Đi chọn cho ta vài nam sủng.”
Hồng Tú giật nảy người, mắt đảo vòng vo, dè dặt hỏi:“Vậy công chúa muốn dạng lang quân thế nào?”
Ta suy nghĩ một chút:“Phải cao ráo, da trắng, diện mạo tuấn mỹ.”“Còn cần có học thức, nói ít thôi, cử chỉ đừng quá phóng túng…”
Hồng Tú vò đầu, lẩm bẩm:“Công chúa, nghe chẳng phải y hệt Thái phó sao?”
Ta khẽ lắc đầu, thở dài một hơi, chậm rãi bổ sung:“Khác một điều… đừng là khúc gỗ lạnh lùng ấy nữa.”
5.
Ta cố nhịn cơn đau đầu sau men say, tiến cung dự yến.
Biểu ca Tống Ngôn Chi ghé sát, hạ giọng hỏi:“Hôm qua muội nói muốn phân cho Thái phó một người… ý là gì? Chẳng lẽ hắn… có đoạn tụ chi phích?”
Không ngờ hắn lại thẳng thắn đến thế, ta khẽ sững người, vừa định mở miệng giải thích thì ngẩng đầu chạm phải ánh mắt của Thôi Nghiễn Thanh.
Hắn cùng Hoàng huynh sóng vai bước tới, trò chuyện cười nói, nhìn qua quả thực vô cùng xứng đôi.
Khoảnh khắc ấy, ta bỗng thật sự buông bỏ.
Ta quay sang hỏi Tống Ngôn Chi:“Biểu ca, nếu ta dâng tấu xin cùng Thôi Nghiễn Thanh hòa ly, Hoàng huynh liệu có đồng ý chăng?”
“Hòa… hòa ly?”Tống Ngôn Chi nhất thời không khống chế được âm lượng.