Sau khi Bích Thanh đi vào, ta liền tập trung nghe lén ở thiên điện .
Nào ngờ không nghe thấy tiếng hoan lạc, chỉ nghe "ầm" một tiếng, cửa bị đá văng.
Ngẩng đầu nhìn lên, Thẩm Thác đang đứng ở cửa, cả người tỏa ra sát khí.
"Điện hạ..." Cung nhân có chút sợ hãi, muốn khuyên nhưng lại không dám tiến lên.
Thẩm Thác không để ý tới, ánh mắt lạnh lùng rơi vào người ta: "Tất cả lui ra, đóng cửa lại."
"Gọi Triệu cô nương vào đi." Ta nói.
Chỉ thấy sắc mặt Thẩm Thác càng thêm âm trầm: "Cô xem ai dám?"
Cung nhân bị dọa đến mức vội vàng rời đi, trong thiên điện chỉ còn lại ta và Thẩm Thác.
Một mảnh tĩnh mịch, chỉ có thể nghe thấy tiếng th* d*c của chàng.
Bóng người cao lớn lại gần ta, ngẩng đầu đúng lúc chạm vào đôi mắt Thẩm Thác, có lẽ thuốc đã phát tác.
"Chung Lạc, cô thật sự xem thường nàng." Chàng đè nén hơi thở, ngồi xổm xuống bên cạnh ta, hơi thở nóng bỏng phả vào má.
"Điện hạ nói vậy là sao? Chẳng lẽ vị Triệu cô nương kia hầu hạ không tốt?" Dù sao Thẩm Thác cũng sẽ không chạm vào ta, ta cũng không cần phải sợ.
"Nàng còn dám nhắc đến nàng ta? Nàng đã quên lời cô nói rồi sao? Người không liên quan, đừng đưa vào Đông cung." Chàng lại gần ta, hơi thở của hai người quấn lấy nhau.
"Giải dược!" Chàng nghiến răng nói.
"Giải dược gì, lời của điện hạ ta nghe không hiểu."
"Đừng giả ngu với cô!" Trên trán Thẩm Thác lấm tấm mồ hôi, môi mím chặt.
"Giải dược chính là Triệu cô nương." Ta nhìn chàng cười đắc ý, "Nhịn lâu hại thân, ta khuyên điện hạ đừng nhịn nữa."
"Chung Lạc, đừng uy h.i.ế.p cô." Vừa dứt lời, đôi môi đã bị một mảnh nóng bỏng nghiền nát, vị ngọt của vải và vị đắng của rượu lan tỏa trên đầu lưỡi.
Ta chống hai tay lên n.g.ự.c Thẩm Thác, thế nào cũng không đẩy ra được.
Đến khi chàng buông ta ra, ta đã gần như không thở nổi.
Đôi mắt Thẩm Thác dần dần nhuốm màu d*c v*ng: "Cho cô giải dược, hoặc là, chúng ta cùng chết."
"Cô vừa đến đã uống vài ngụm rượu vải." Giọng nói rơi bên tai, triền miên mà dụ dỗ.
Nhưng đối với ta, chẳng khác nào lưỡi rắn tẩm độc.
Chàng biết ta sẽ không khuất phục trước dược tính, chỉ cần ta cũng trúng thuốc k*ch d*c, ta sẽ uống giải dược.