Phụ thân ta là người thế nào ta hiểu rõ nhất, từ nhỏ ông ta không giao thiệp gì với ta, trước khi gả vào Đông cung ông ta mới biết còn có ta là nữ nhi.
Bất cứ sự quan tâm đột ngột nào đều có giá của nó.
Ta giả vờ cảm động tiếp lời ông ta: "Vì Chung phủ, có vất vả hơn nữa cũng đáng."
"Con có thể có chút tâm, vi phụ rất cảm động. Biết con thích ăn chè trôi nước lạnh, đặc biệt sai người làm một ít." Nói rồi, phụ thân ta mở cửa, nha hoàn đã bưng chè trôi nước lạnh đứng chờ ở ngoài.
Được phụ thân ta cho phép, nha hoàn bưng chè trôi nước lạnh đến trước mặt ta.
Nhưng người thích ăn chè trôi nước lạnh không phải ta, mà là tỷ tỷ của ta.
Chè ngọt lạnh lẽo bị hất đổ, váy áo ướt hơn nửa.
Quay người lại, nha hoàn đang quỳ trên đất cầu xin tha thứ.
"Đồ vô dụng, còn không mau đưa Thái tử phi xuống thay quần áo?" Phụ thân ta đá nha hoàn một cái, liếc nhìn ta, "Bây giờ đám hạ nhân này, càng ngày càng không ra thể thống gì, con xuống thay quần áo đi."
"Vâng." Lúc này ta còn chưa biết sẽ xảy ra chuyện gì, cho đến khi ta mặc bộ quần áo sạch sẽ mà nha hoàn đưa tới.
Tuy bây giờ là mùa hè, nhưng chất liệu của bộ quần áo này cũng quá mỏng manh, nếu Dung phi nhìn thấy, nhất định sẽ nói ta không biết xấu hổ.
Đúng lúc ta chuẩn bị gọi người, cửa đột nhiên bị đẩy ra, là Cửu hoàng tử Thẩm Lăng.
Ánh mắt hắn ta rơi vào người ta, đánh giá ta từ trên xuống dưới: "Hôm đó cung yến tẩu tẩu không đến, thật sự khiến người ta nhớ nhung."
Chạm phải ánh mắt đầy ẩn ý của Thẩm Lăng, ta lập tức cảnh giác.
Thì ra phụ thân ta đã sớm quyết định từ bỏ Thẩm Thác, đầu quân cho Thẩm Lăng, còn ta, chính là vật hi sinh để ông ta lấy lòng Thẩm Lăng.
"Ta so với vị hoàng huynh kia của ta tốt hơn nhiều, hắn là kẻ thô lỗ trấn thủ biên cương, e là khiến tẩu tẩu chịu khổ rồi." Thẩm Lăng nói rồi, từng bước tiến lại gần ta.
"Vương gia, như vậy không ổn." Ta hai tay che trước ngực, từng bước lùi lại.
Thẩm Lăng ngược lại càng hưng phấn: "Có gì không ổn? Ngày sau Thẩm Thác ngã xuống, tẩu tẩu không nơi nương tựa, ta sẽ đau lòng. Không bằng đến lúc đó tẩu tẩu đến vương phủ làm thiếp?"
Không biết từ lúc nào ta đã bị Thẩm Lăng ép vào tường, đầu ngón tay chạm vào lớp vải mỏng, nhiệt độ khiến ta run rẩy.
Nhìn thấy khuôn mặt Thẩm Lăng sắp áp sát lại, ta dùng hết sức lực tát hắn ta một cái.