Nội y ướt đẫm mồ hôi lưng, trong tay áo, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay, cố gắng chuyển dời đau đớn để duy trì tỉnh táo.
"Sao? Cảm thấy ta nói không đúng?" Dung phi không buông tha.
"Mẫu phi."
Dung phi nghe thấy tiếng liền đứng dậy: "Thái tử."
Liếc mắt thấy bóng người đến gần, ngay sau đó ta được Thẩm Thác đỡ dậy, hai đầu gối đã tê cứng đến mức không ra hình dạng, phải dựa vào hắn đỡ mới miễn cưỡng đứng vững.
"A Viên mấy hôm trước vì cô bị thương, thân thể yếu ớt, không thể quỳ lâu."
Thẩm Thác vừa mở miệng sắc mặt Dung phi liền thay đổi: "Thái tử đây là trách ta làm Thái tử phi mệt mỏi sao?"
"Cô không có ý đó, là cô sơ suất, không kịp nói với mẫu phi." Thẩm Thác sẽ không cãi lời Dung phi, nhận hết lỗi về mình.
Sắc mặt Dung phi hơi dịu lại: "Nếu Thái tử phi thân thể không khoẻ, vậy thì về sớm đi."
Vừa dứt lời, ta đã bị Thẩm Thác bế lên.
Ta bất ngờ ôm lấy cổ hắn, liếc mắt thấy sắc mặt Dung phi tái nhợt.
"Chàng thật biết cách gây thù chuốc oán cho ta." Ta oán trách.
"Nếu không thì nàng tự mình đi về Đông cung sao?" Thẩm Thác nhìn xuống, thần sắc như thường.
"Chàng làm vậy sẽ khiến người trong cung bàn tán đấy, đoán chừng ngày mai chàng thượng triều ta lại phải quỳ tiếp."
"Chuyện hôm nay, sẽ không có lần sau. Trong cung nhiều người bàn tán, lần sau mẫu phi sẽ không bắt nàng quỳ nữa. Bà ta thất sủng, trong cung luôn khiêm tốn, không thích bị người ta nói này nói nọ." Thẩm Thác giải thích, nhưng ánh mắt ta đã sớm nhìn sang chỗ khác.
Là Tạ Phong và Ngũ công chúa Thẩm Khanh.
Thẩm Khanh hẳn là đến chờ Tạ Phong tan triều, bọn họ sóng vai đi cùng nhau, tắm mình trong ánh ban mai, đẹp như tranh vẽ.
Ta nhìn đến ngẩn người, những lời Thẩm Thác nói một câu cũng không nghe lọt tai.
Cơ thể đột nhiên lơ lửng, lại vững vàng rơi vào vòng tay.
Ta sợ hãi ôm chặt Thẩm Thác: "Chàng..."
Thẩm Thác bình tĩnh nhìn về phía trước: "Gần đây nàng gầy đi, ôm không thoải mái."
"Ngày nào cũng uống cháo trắng, người ta gầy trơ xương rồi."
"Tự co là thông minh chịu thiệt, tự mình chuốc lấy." Thẩm Thác nhận xét sắc bén.