09
Hôm sau, Xuân Hạ hai má sưng đỏ, cúi đầu hầu hạ ta chải tóc.
Nàng vừa lườm vừa nói:
“Thái tử không đi, còn ăn diện xinh đẹp như vậy làm gì?”
Ta vờ như không nghe, chỉ huy nàng mang toàn bộ bộ đầu hoa vàng ngọc khảm do hoàng hậu ban cho mấy hôm trước đội lên cho ta.
Ừm, nhìn thật quý khí hoa lệ, phú quý lộng lẫy.
Không tệ!
Vạn sự đã đủ, chỉ thiếu gió đông.
Ta hít sâu một hơi, đến thư phòng tìm Thái tử.
“Điện hạ! Thần thiếp cầu xin người nhất định phải cùng đi hồi môn với thiếp, nếu người không đi, thần thiếp về nhà sao dám ngẩng đầu lên đối mặt với người nhà ~”
Ta đứng ngoài thư phòng gào khóc đập cửa “bốp bốp”.
Thái tử sa sầm mặt, lạnh lùng bước ra, một tay như kềm sắt siết lấy cổ tay ta, đau tới mức ta nhăn mặt.
“Hôm qua ta đã nói, ta bận, ngươi không nhớ sao?”
Giọng điệu hắn lạnh như băng, khiến người ta rùng mình.
Ta giả vờ run rẩy, cúi đầu lí nhí:
“Xin lỗi điện hạ, thần thiếp dạo này tinh thần không tốt, hay quên quên nhớ nhớ, nhất thời hồ đồ… nhưng được điện hạ nhắc nhở, giờ thiếp đã nhớ rồi, không quấy rầy nữa, thiếp cáo lui đây!”
Thái tử hầm hầm buông tay ta, ta lập tức lui về sau hai bước, hành lễ rồi xoay người rời đi.
Ngồi trong xe ngựa trở về phủ Thượng thư, ta vén tay áo lên nhìn cổ tay vừa bị hắn bóp tím, nghĩ nghĩ một lát, lại tự cấu thêm một nhát.
Vết bầm xanh tím càng thêm rõ ràng.
Ừm, rất tốt.
Ta hạ tay áo xuống, hài lòng ngồi thẳng người điều chỉnh hơi thở, thư thả dưỡng thần.
Xe chạy nhanh, thoắt cái đã tới phủ Thượng thư.
Trước cửa phủ vắng tanh, ngay cả một gia nhân ra tiếp đón cũng không có.
Ồ, biết Thái tử không đi cùng, liền không buồn làm bộ làm tịch nữa à?
Ta hừ lạnh một tiếng, xốc váy bước thẳng vào.
Phụ thân mẫu thân đang ngồi trong sảnh dùng trà, bên cạnh là Linh Uyển, yểu điệu như hoa khiến hai người cười cười nói nói vui vẻ.
Thấy ta tiến vào, phụ thân thu lại nụ cười, bày ra dáng vẻ uy nghiêm gia chủ.
Mẫu thân khẽ gật đầu với ta một cái, sau đó liền ngoảnh mặt đi, không nhìn ta nữa.
Ta giữ nguyên vẻ ngoan ngoãn, bước lên hành lễ với phụ mẫu, rồi ngồi xuống bên cạnh Linh Uyển.
Linh Uyển đưa mắt nhìn ta từ trên xuống dưới với ánh mắt ghét bỏ, quả nhiên khi thấy ta đội trọn bộ đầu vàng ngọc khảm của hoàng hậu, sắc mặt nàng ta liền sa sầm, ánh mắt tràn đầy ghen tỵ.
“Muội muội quả thật đã khác xưa, mới gả vào Đông cung mấy ngày, liền chẳng còn giống lúc vừa từ nông thôn trở về nữa rồi.”
Ta nhẹ chau mày, đôi mắt phủ một tầng uất ức:
“Ôi… vốn dĩ những thứ này đều nên thuộc về tỷ tỷ mới phải.”
Vừa định xắn tay áo, định khóc lóc kể lể một phen về việc ta bị ngược đãi ở Đông cung, ai ngờ còn chưa kịp vén lên, ngoài cửa đã có hạ nhân vào bẩm báo:
“Lão gia, Thái tử điện hạ đến rồi ạ!”
Cả gian phòng bốn người đều sửng sốt!
Thái tử chẳng phải vừa mới nói không đến sao? Sao giờ lại tới?
Phụ thân vội vàng đứng dậy ra nghênh đón, mẫu thân cũng cuống quýt kéo Linh Uyển trốn vào trong phòng.
Linh Uyển bị đẩy đến mức tóc mai rối tung, bộ dáng vô cùng chật vật, nhưng lúc quay đầu đi vẫn không quên lườm ta một cái sắc như dao.
Còn ta thì hoang mang nhất: khi nãy ra cửa Thái tử còn lạnh mặt bảo mình bận rộn, thế nào chỉ trong một chén trà nhỏ đã đổi ý?
Đang ngẫm nghĩ thì Thái tử đã theo phụ thân bước vào sảnh.
Ta vội tiến lên, nhẹ nhàng hành lễ:
“Điện hạ chẳng phải đã nói có quân vụ, không thể về phủ cùng thiếp sao?”
Thái tử nâng tay hờ hững đỡ ta dậy, khóe môi khẽ cong, ghé sát tai ta, lạnh giọng:
“Thái tử phi chẳng phải nói bản cung không đến, nàng không ngẩng đầu nổi ở nhà mẹ đẻ ư?”
Ta… ta nói chơi thôi mà! Chỉ để dụ người đánh ta tạo chút thương tích ấy mà…
“Thái tử phi còn nói gần đây thần trí không yên, bản cung sợ nàng ứng đối không xuôi, nên đành gác mọi việc, tới đây một chuyến. Thái tử phi không vui sao?”
Ta… vui chết đi được.
Ha ha.
Thái tử sải bước dài đến chủ vị ngồi xuống.
Phụ thân ta – Thượng thư đại nhân – đứng bên cạnh cúi mình nịnh nọt, không ngừng ra hiệu cho ta.
Ta hiểu rồi: ông muốn ta rời đi để tiện nói chuyện riêng với Thái tử.