11
Lúc ta ra ngoài, Thái tử đang đứng trong viện, ngẩng đầu ngắm hoa.
Hắn đứng dưới tàng cây tử kinh, hai tay đặt sau lưng, hoa rơi theo gió, lướt qua mái tóc hắn, áo bào hắn, rồi chầm chậm đáp xuống nền đất.
Thấy ta đi ra, hắn hơi nghiêng người:
“Đã xong rồi thì về thôi.”
Ta khẽ gật đầu, đi theo hắn lên xe ngựa.
Còn về Xuân Hạ? Ta không mang theo nữa. Dù gì cũng đã trở mặt với phủ Thượng thư, giữ lại một nha hoàn thì ích gì?
“Sau này bản cung sẽ chọn vài người khác đến hầu hạ ngươi.”
Ta gật đầu cảm ơn.
Thật ra đối với ta cũng thế cả thôi. Đổi người thì cũng chỉ là từ bị phủ Thượng thư giám sát… chuyển thành bị Thái tử giám sát mà thôi.
Về tới Đông cung, Thái tử không nói một lời, lại đi thẳng vào thư phòng.
Có điều hắn nói được làm được, chưa đầy một khắc sau, nha hoàn mới đã đến.
“Thái tử phi nương nương, nô tỳ tên là Không Thanh, về sau sẽ hầu hạ bên cạnh người.”
Ta gật đầu ra hiệu cho nàng lui xuống trước.
Sau đó ta ngồi vào bàn, viết thư gửi cho sư phụ, rồi buộc vào chân chim đưa tin, cho nó bay đi.
Mọi việc xong xuôi, ta nhàn nhã nằm tựa trên ghế, vừa ăn điểm tâm vừa suy tính: vài ngày nữa là đến lễ hoa đăng, ta phải làm sao để mời được Thái tử ra ngoài, tạo cơ hội cho hắn gặp Giang Sương Diệp đây?
Nghĩ tới nghĩ lui, ta mơ màng thiếp đi lúc nào không hay.
Tỉnh lại thì đã thấy mình nằm trên giường.
Thái tử ngồi bên cạnh đọc sách.
Thấy ta mở mắt, hắn khép sách lại, hỏi:
“Đã là hoàng hôn, ngươi có đói không?”
Ta lập tức nhớ tới bài học đêm tân hôn – “ngươi có đói không” chính là câu hỏi ám muội chết người, vội vàng lắc đầu liên tục:
“Không đói, không đói đâu ạ!”
Thái tử gật đầu, như có điều suy nghĩ:
“Không đói thì sớm ngủ đi.”
Dứt lời, hắn cởi giày trèo lên giường.
Tim ta đập loạn:
“Hôm nay… Thái tử không nghỉ ở thư phòng sao?”
Trừ đêm động phòng, những hôm sau hắn đều ngủ thư phòng, đột nhiên nay quay về ngủ cùng, ta không khỏi thấy lạ.
“Dạo gần đây công vụ đã xử lý xong, không cần ngủ thư phòng nữa.”
Thái tử kéo chăn đắp cho ta, xoa trán, giọng có vẻ mệt mỏi:
“Ngủ đi.”
Thấy hắn nằm xuống mà không có hành động gì khác, ta mới dần yên tâm, chậm rãi nhắm mắt lại.
Mấy ngày sau, ta ăn ngon ngủ kỹ trong Đông cung, sống sung sướng tựa thần tiên.
Chớp mắt ba ngày trôi qua, ta đến phủ Thượng thư lấy ngân phiếu.
Quả nhiên, mọi việc như ta đoán — bạc đã được chuẩn bị sẵn, không có thêm trò gì mới.
Chỉ là sắc mặt phụ mẫu ta vô cùng khó coi, còn Linh Uyển thì hận không thể cắn ta một phát.
Ta chẳng thèm nói nhiều, cầm ngân phiếu là rời đi.
Về tới Đông cung, ta nghe lũ hạ nhân xì xầm bàn tán.
Ta nhướn mày, nghe Không Thanh nói:
“Giang Sương Diệp, cháu gái của hoàng hậu nương nương, vài hôm trước đã được gả cho Tây Bắc Vương rồi, hôm nay quân lính hộ tống nàng xuất phát về Tây Bắc.”
Ta giật mình đến suýt cắn phải đầu lưỡi.
Cái gì?!
Giang Sương Diệp chẳng phải muốn gả cho Thái tử sao? Chẳng phải còn hẹn với ta mười ngày sau lễ hoa đăng ư? Giờ mới ba ngày, sao đã thành người của Tây Bắc Vương rồi?
Ta đầy nghi hoặc, Không Thanh gãi đầu:
“Nô tỳ cũng không rõ. Nghe nói là nàng chủ động cầu xin, tự mình vào cung xin thánh chỉ ban hôn…”
Đời này đúng là chuyện lạ nhiều không kể xiết. Ta hoàn toàn không hiểu nổi nữa rồi…
Nhưng mà nàng gả đi cũng tốt, ta cũng bớt được việc, khỏi nghĩ cách tạo cơ hội cho nàng và Thái tử nữa.
Chỉ là… không biết nàng có đem chuyện ta là giả Linh Uyển ra ngoài hay không. Nhưng tính đến giờ, nàng đã rời kinh mà không nói gì, chắc là sẽ không đâu nhỉ?
Ta thở phào nhẹ nhõm, vừa ăn bánh vừa thấy cuộc đời thật là tươi đẹp.
12
Nửa tháng sau, tính ra thì thư ta gửi sư phụ cũng đến lúc hồi âm.
Quả nhiên, sáng nay ta vừa nghĩ đến, thì chiều đã nhận được mật thư.
Sư phụ hẹn sáng mai gặp ở trà lâu.
Tối đó, ta khéo léo nói với Thái tử rằng ta muốn ra ngoài nghe kể chuyện.
Thái tử gật đầu:
“Ngày mai bản cung cũng phải ra ngoài. Ngươi muốn đi đâu thì đi, chỉ là nhớ dẫn theo Không Thanh.”
Ta ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
Sáng hôm sau, vừa ra khỏi cửa, Không Thanh đã nói với ta:
“Điện hạ hôm nay đi Thanh Châu tìm người.”
Tim ta đập mạnh một cái — Thanh Châu?
Đó chẳng phải quê ta từ nhỏ sao? Thái tử đến đó tìm ai? Lẽ nào ta bị lộ rồi? Hắn đi tìm manh mối?
Mang nỗi lo trong lòng, ta bước vào trà lâu.
Sư phụ ta đang ngồi trong nhã gian, thong dong uống trà, lắng nghe khúc hát.
Vừa thấy ta, người đã vồn vã kéo ta ngồi xuống, vừa nhéo tay nhéo má ta vừa cười:
“Ai nha, mới mấy tháng không gặp, con bé này lại tròn ra rồi đấy!”
Ta chẳng buồn đùa với người, lập tức kể lại những nghi ngại trong lòng.
Sư phụ vốn biết chuyện ta thay Linh Uyển gả vào Đông cung, nghe ta kể xong liền cười ha hả, xoa chòm râu vốn không tồn tại của mình:
“Có khi nào… Thái tử đến Thanh Châu là để tìm ta?”
Ta sững người, bỗng chốc ngộ ra.
Sư phụ ta, uyên bác thông tuệ, thiên cơ đoán định, từ lâu đã được giang hồ tôn xưng là đương thế Gia Cát.
Tương truyền, ai có được Gia Cát thời nay… sẽ có thiên hạ trong tay.
Năm xưa sư phụ vân du tứ phương, sau cơ duyên cứu ta khi ta sắp chết đói bên đường, mới quyết định ở lại Thanh Châu, nhận ta làm đồ đệ…
Lần này ta thay giá gả vào Đông cung, sư phụ không yên tâm, cố tình tung tin về tung tích của mình, khiến cả Thái tử lẫn Tam hoàng tử đồng loạt kéo nhau đến Thanh Châu tìm người.
Ta ngồi bên cạnh sư phụ, vừa uống trà vừa hỏi:
“Nhưng mà… người đã tới thẳng kinh thành rồi, sao Thái tử và Tam hoàng tử vẫn chưa hay tin? Chẳng phải là công cốc một chuyến sao?”
Sư phụ ta hất cằm đầy kiêu ngạo:
“Công cốc thì sao? Ngươi nghĩ người như ta lại dễ bị tìm được à?”
Tán gẫu đôi câu, cuối cùng sư phụ cũng hỏi đến chuyện chính:
“Thái tử đối xử với con thế nào?”
“Cũng… cũng tạm, trừ mấy lúc bắt con… nhịn đói, còn lại đều tốt.”
Sư phụ vừa nghe xong liền nổi trận lôi đình:
“Cái gì? Hắn để con đói? Ta nói rồi mà! Tiểu tử ấy danh tiếng chẳng ra sao, giờ còn dám bắt nạt đồ đệ của ta nữa!”
Ta vội kéo tay áo người lại:
“Cũng không đến nỗi ấy đâu… chỉ là… là… à thì, nói chung là cũng không tệ lắm…”
Thấy nói không rõ được, ta bèn chuyển chủ đề:
“Nếu Thái tử và Tam hoàng tử đều tìm được người, người sẽ giúp ai?”
Sư phụ nháy mắt đầy ẩn ý:
“Thế con muốn ta giúp ai?”
Mặt ta đỏ bừng, lí nhí:
“Người giúp ai thì giúp, nếu… nếu là Thái tử thì cũng được…”
Sư phụ nhìn ta với ánh mắt trêu ghẹo:
“Ấy chà, mới gả mấy hôm mà tay đã ngoảnh ra ngoài rồi đấy à!”
“Không có! Người đừng nói linh tinh!”
Hai thầy trò lại cãi nhau đôi ba câu, sau đó sư phụ mới kể sơ qua kế hoạch lần này lên kinh.
Người hỏi:
“Nếu vụ việc lần này có liên lụy tới phủ Thượng thư, con muốn giữ lại bọn họ một mạng không?”
Ta im lặng hồi lâu, rồi khẽ đáp:
“Chuyện gì đến thì cứ đến thôi.”
Sư phụ gật đầu, ra vẻ đã hiểu.
13
Nửa tháng sau, quả nhiên cả Thái tử và Tam hoàng tử đều trở về tay trắng.
Nhưng ngay ngày hôm sau đã truyền ra tin: Thái tử tìm được “đương thế Gia Cát”.
Tam hoàng tử sốt ruột, đêm đó liền sai người ám sát Thái tử.
Tiếc là sát thủ hắn sai đến lại quá ngu ngốc, Thái tử bày ra một cái bẫy đơn giản liền bắt sống tại chỗ.
Tam hoàng tử tưởng đã nắm chắc phần thắng, không ngờ bị bắt ngay tại chỗ, lại không hề che giấu đầu mối, thế là Thái tử dùng chút thủ đoạn riêng trong cung, liền moi ra được manh mối dẫn thẳng về hắn.
Hoàng thượng nổi trận lôi đình, lập tức hạ chỉ cho Thái tử toàn quyền điều tra.
Cuộc điều tra này không chỉ kéo Tam hoàng tử xuống vực sâu muôn trượng, mà còn liên lụy đến vô số đảng phái thân cận của hắn.
Trong đó… có cả phủ Thượng thư.
Toàn bộ phủ Thượng thư bị giam vào Thiên Lao, chuyện ta thay tỷ gả vào Đông cung cũng không thể giấu nổi nữa.
Ta đang suy nghĩ có nên thu dọn đồ đạc chạy trốn, thì Thái tử đã đến.
Xong đời.
Ta quỳ trước mặt Thái tử, nước mắt ngắn dài khóc lóc:
“Mọi chuyện đều là Linh Uyển ép ta! Ta cũng không còn cách nào khác!”
Không ngờ Thái tử lại một tay nhấc bổng ta lên, giọng trầm thấp:
“Đứng lên đi. Bản cung đã biết từ lâu rồi.”
Hả?
Cái gì gọi là… đã biết từ lâu?
Thái tử bóp cằm ta, giọng lạnh như băng:
“Từ ngày ngươi bước chân vào Đông cung, bản cung đã biết ngươi không phải là Linh Uyển.”