1.
Sau khi phụ mẫu qua đời, đường thúc dẫn cả nhà lấy cớ chăm sóc ta để dọn vào tướng phủ, chiếm đoạt gia sản họ Tần, còn nuôi ta thành kẻ gầy yếu, rụt rè.
Trong cung chọn Thái tử phi để xung hỉ cho vị Thái tử bệnh tật, thẩm thẩm liền đem ta đẩy ra, lấy một mạng ta đổi lấy vinh hiển cho cả nhà bọn họ.
Hoàng thất chỉ cần một Thái tử phi có mệnh cách hợp để bồi táng, tự nhiên chẳng buồn để tâm ta mới ba tuổi, đến ngay cả bậc cửa trước đại điện cũng chưa tự bước qua được.
Ngày đại hôn, vừa trèo qua bậc cửa ta liền ngã xuống, bụi đất văng đầy mặt, khiến bao kẻ chê cười.
“Nhìn kìa, ngốc đến mức ngã cũng chẳng biết đưa tay che mặt.”
“Đáng tiếc thay cho Tần tướng quân, một nhà trung liệt, cuối cùng chỉ còn sót lại đứa ngốc này.”
Đêm ấy, Thái tử nhìn ta lôi từ tay áo ra một khúc xương, không khỏi lắc đầu: “Ban ngày ngươi vì giữ lấy khúc xương ấy mà để mặc mặt đập xuống đất sao?”
Ta đắc ý gật đầu: “An An thông minh chứ bộ?”
Mặt thì sao sánh được với miếng xương có thịt?
Từ sau khi phụ mẫu mất, đến một chén canh trứng thêm chút thịt ta cũng không được ăn. Hôm nay vất vả lắm, nhân dịp đại hôn mới len lén lấy được khúc xương từ nhà bếp.
Thái tử thấy ta gặm đến bóng loáng, trong mắt liền dấy lên vẻ giận dữ.
Ta chẳng hiểu hắn vì sao nổi giận, chỉ nhớ lời nhũ mẫu dặn: không được chọc hắn bực.
Vội vàng ta đưa khúc xương ra: “An An không ăn nữa, cho huynh ăn.”
Ăn xương của ta rồi, huynh sẽ không tức giận nữa.
Thái tử lại trầm mặt, ra ngoài dặn dò vài câu.
Chẳng bao lâu, một bát canh trứng rắc đầy vụn thịt được bưng vào.
“Ăn đi.”
Đã rất lâu ta chưa được ăn thứ gì ngon như vậy. Ta ăn đến khi bụng tròn căng, tận lúc chỉ còn hai thìa mới sực nhớ phải chia cho Thái tử.
Ta luyến tiếc đẩy bát qua, thì thầm: “Huynh ăn đi, huynh ăn đi.”
Nhìn cái bát chỉ còn hai thìa cùng gương mặt ta tuy quay đi nhưng vẫn lén liếc lại, Thái tử đẩy bát trả, rồi sai người mang nước vào.
Tên thái giám mở to mắt, hoảng hốt kêu: “Điện hạ, nàng mới ba tuổi thôi mà.”
“Cút!”
Thái tử đen mặt, đuổi hết người ra ngoài, tự tay cầm khăn rửa mặt rửa tay cho ta.
Trên người hắn toàn mùi thuốc, thoang thoảng giống mùi mẫu thân.
Mẫu thân từng bảo, phụ thân cùng thúc bá thường bị thương, biên quan cần nhiều dược liệu, nên bà mới buôn thuốc, mong đem thứ tốt nhất cho phụ thân.
“Thái tử ca ca, huynh giống mẫu thân của ta quá.”
“…”
“Thái tử ca ca, họ nói đợi huynh chết rồi, ta phải cùng huynh nằm chung một quan tài. Có thể… mình về nằm cùng phụ mẫu ta không? Phụ mẫu ta vốn đã có nhau, thêm huynh một người, chắc cũng không sao đâu.”
2.
Ta gây chuyện, Thái tử rơi nước mắt.
Hắn bảo, sau này khi hắn chết, tuyệt đối không cho ta theo cùng vào quan tài.
Ta lại hỏi, vậy ta có thể theo phụ mẫu vào quan tài không, hắn cũng nói không được.
“Vậy thì ta phải đi đâu?”
Phụ mẫu đã mất, ta vốn chẳng còn nhà. Nếu một ngày Thái tử cũng đi, ta còn biết nương nhờ nơi nào?
Ngày hôm sau, nhũ mẫu ôm ta khóc nức nở, dỗ rằng bà chính là nhà của ta, sẽ mãi ở bên ta, dù chết cũng không bỏ.
Thái tử dẫn ta vào gặp Hoàng hậu – mẫu thân của hắn.
Bà dung nhan kiều diễm, tựa như bước ra từ trong tranh.
Thấy ta tò mò ngắm nghía xung quanh, bà liền vẫy tay gọi lại ngồi bên cạnh, còn đưa điểm tâm trên bàn cho ta: “Tiểu Duyệt An, ăn đi.”
Từ khi mẫu thân qua đời, ta chưa từng được ăn điểm tâm. Nay hiếm hoi có được, ta dè dặt cắn từng miếng nhỏ.
Ăn được hai miếng, chợt nhớ ra, ta liền nhảy khỏi ghế, chạy đến trước mặt Thái tử: “Huynh cũng ăn đi.”
Hắn bệnh, chẳng thể ăn thịt xương, nhưng điểm tâm thì có thể.
Hoàng hậu khựng lại giây lát, rồi khẽ cười nhìn hắn: “Tính tình y như phụ mẫu ngươi, đều là người hiền lương.”
Thái tử dịu dàng lau miệng cho ta: “Cô không ăn, An An cứ ăn đi, đừng sợ, chẳng ai tranh với ngươi cả.”
Ta ngoan ngoãn trở về, tiếp tục ăn từng miếng nhỏ, đôi mắt vẫn dán chặt vào phần điểm tâm còn lại trên bàn.
Hoàng hậu sai người gói hết để ta mang về.
Ta mừng rỡ, nhe hàm răng sữa trắng muốt cười rạng rỡ.
Một tiểu đồng đứng bên cạnh Hoàng hậu, nãy giờ vẫn nhìn ta không chớp mắt.
“Đúng là tham ăn, chỉ biết cắm cúi ăn. Hoàng huynh thật đáng thương, lại phải cưới một tiểu nha đầu thối như vậy.”
Ta lập tức trừng mắt: “An An không nhỏ, An An đã có thể gả chồng rồi!”
Tiểu đồng kia bày mặt quỷ, chạy đến trước mặt ta.
Hắn cao hơn ta một cái đầu, ta ngẩng lên, chỉ có thể thấy cái cằm hắn.
Hắn đắc ý: “Tiểu oa nhi như ngươi thì biết gì là gả chồng?”
Ta nghiêm túc đáp: “Đương nhiên là biết. Gả chồng chính là cùng nhau ngủ, chết rồi phải chôn chung một quan tài, giống như phụ mẫu ta vậy đó.”
Tiểu đồng còn định cãi, Hoàng hậu đã kéo hắn lại, che miệng mắng khẽ: “Vĩnh Thành, không được vô lễ với đại tẩu ngươi.”
Vĩnh Thành rên rỉ không phục: “Tiểu oa nhi thì tính cái gì đại tẩu chứ, hu hu hu…”
3.