5.
Hoàng hậu dẫn người đến, đích thân đưa ta đến Phật đường.
Nhìn ta bé nhỏ, quỳ trước tượng Phật, theo lão nương giáo dưỡng của Vinh Quý phi mà khấu đầu, bà giận đến đỏ mắt: “Thật nực cười! Mới ba tuổi, hiểu gì mà bắt ăn chay niệm Phật?”
Bà tìm hoàng thượng cãi nhau một trận, kiên quyết xin đem ta về nuôi dạy bên cạnh: “Duyệt An là con dâu của thần thiếp, dĩ nhiên phải để thần thiếp tự mình dạy dỗ.”
Hoàng thượng lạnh lùng gạt bỏ: “Quý phi cũng là vì Thái tử. Chẳng lẽ hoàng hậu không muốn Thái tử mạnh khỏe, sớm chia sẻ lo toan với trẫm?”
Hoàng hậu giận dữ: “Thân thể hoàng nhi vốn đã có thái y chăm sóc, sao phải để một tiểu oa nhi ba tuổi chịu khổ thế này?”
Hoàng thượng liền phạt bà tĩnh cung tư quá, còn vu cho bà tội “không tu đức hạnh, liên lụy Thái tử yếu nhược”.
“Thái tử vốn nên gánh vác giang sơn cho trẫm, nay lại bệnh tật, đều do hoàng hậu không tu đức, lòng dạ nữ nhân mềm yếu làm liên lụy.”
Hoàng hậu cũng bị phạt, mang thêm tội danh “khiến con trai bệnh tật”.
Vinh Quý phi càng thêm đắc ý.
Bà ta phái lão nương trông chừng ta, kẻ ấy càng kiêu ngạo, nhìn ta bằng ánh mắt khinh miệt, như thể vừa lập công lớn.
Ta ngước nhìn bà ta, bà ta lạnh giọng: “Thái tử phi không nhìn tượng Phật, nhìn nô tỳ làm gì?”
Ta lắc đầu: “Ngươi thú vị hơn, giống như con gà trống sau vườn nhà ta. Nó thắng được gà mái, liền vênh váo ngẩng cao đầu đi tới đi lui. Nhưng nó chưa từng thắng nổi con gà trống nào khác, chỉ biết bắt nạt gà mái thôi.”
Lão nương khựng lại, mặt đỏ bừng: “Tiểu nha đầu miệng lưỡi sắc bén, dám châm chọc nô tỳ là gà, còn nói ta chỉ biết bắt nạt kẻ yếu!”
Nói ta chê cười bà ta “khi dễ kẻ mềm, sợ kẻ cứng”.
Ta liền hỏi nhũ mẫu “khi dễ kẻ mềm, sợ kẻ cứng” là gì.
Nhũ mẫu cũng chẳng dám đáp, chỉ lén may miếng lót vào áo ta để bảo vệ đầu gối, sợ ta bị phạt quỳ đến hỏng.
Nhưng miếng lót ấy chẳng dùng đến, bởi họ không bắt ta quỳ, mà lại ấn xuống đánh đòn.
Ngũ hoàng tử lại đánh nhau với Tam hoàng tử, đến mức đầu Tam hoàng tử chảy máu.
Hoàng thượng phạt Ngũ hoàng tử, nhưng cũng mắng Tam hoàng tử: “Ngươi hơn Vĩnh Thành ba tuổi, thế mà cũng đánh không lại, còn khóc lóc cáo trạng. Trẫm sao có đứa con vô dụng thế này?”
Cả cung đều bàn tán Tam hoàng tử kém cỏi, thua cả tiểu hài tử.
Vinh Quý phi tức giận đến phát điên, tìm cớ đánh ta một trận.
Thái tử ca ca liền tới che chở, đứng chắn trước mặt: “Quý phi nương nương chi bằng đánh chết cả cô đi cho rồi!”
Vinh Quý phi hừ lạnh bỏ đi: “Thái tử điện hạ chi bằng tĩnh dưỡng cho tốt, đừng quản việc thừa, kẻo thân thể chẳng chống nổi. Hoàng hậu nương nương cùng Thái tử phi đều đang vì điện hạ cầu phúc đấy.”
Bà ta còn thì thầm, gọi chúng ta là “bệnh lao quỷ” và “sao chổi”.
Thái tử coi như chẳng nghe, lén đưa bánh thịt cho ta ăn, lại nghiêm mặt dạy Ngũ hoàng tử: “Chỉ biết trút giận bằng cách đánh người, lại còn ầm ĩ, hai lần đánh nhau chẳng rút nổi bài học gì?”
Ngũ hoàng tử vừa lau nước mắt vừa cãi: “Nếu không vì mẫu tử bọn họ, mẫu hậu và con bé thối kia cũng chẳng bị phạt. Ta tức không chịu nổi! Ta còn nhỏ, trẻ con đánh nhau thì có gì, phụ hoàng cũng chẳng làm gì được ta!”
Thái tử chỉ sang ta: “Phụ hoàng không làm gì ngươi, nhưng ngươi liên lụy đến Duyệt An.”
Chính vì hắn gây chuyện, ta mới bị phạt ăn chay niệm Phật.
Ngũ hoàng tử áy náy vô cùng: “Nhưng ta thật sự tức lắm, hoàng huynh, chẳng lẽ chúng ta cứ để mặc cho người ta hiếp đáp sao?”
Thái tử dịu dàng lau vụn bánh trên khóe môi ta, ánh mắt chan chứa nhu tình: “Ai nói báo thù nhất định phải rầm rộ cơ chứ?”
6.
Ngày thứ năm ta ở Phật đường, Thái tử đột nhiên thổ huyết, bệnh một trận lớn.
Thái y quỳ đầy trong điện, nhưng chẳng ai nói rõ được phải chữa thế nào.
Cơn bệnh lần này đến thật hung hiểm, nhiều người còn cho rằng Thái tử e là lần này khó qua khỏi.
Hoàng hậu nương nương đỏ mắt, khóc nghẹn ngào.
Trong cơn bệnh, Thái tử chỉ gọi tên ta, muốn ta đến thăm hắn.
“Duyệt An là cái tên do nhi thần đặt, có duyên với nhi thần, nhi thần muốn gặp nó.”
Hoàng hậu lại cùng hoàng thượng cãi nhau một trận.
Lần này, hoàng thượng cũng khó bề ngăn cản, đành hạ lệnh thả ta ra ngoài.
Thái tử tuổi nhỏ đã nổi danh thông tuệ, là tôn nhi được tiên đế yêu quý nhất.
Người ta nói chính vì hắn mà tiên đế mới truyền ngôi cho hoàng đế hiện giờ.
Nếu chẳng phải Thái tử bỗng sinh bệnh, thì nay hắn hẳn đang tung hoành chốn triều đường.
Hoàng đế không đến thăm hắn, chỉ cùng bá quan than thở tiếc nuối đứa con giỏi giang, còn với những kẻ muốn đổi ngôi Thái tử thì chỉ phẩy tay, nói để sau sẽ bàn.
Nhưng nhiều năm sau nhớ lại, ta đã hiểu: khi ấy, hoàng thượng đã bỏ mặc Thái tử rồi.
Ông muốn lập tân Thái tử, nhưng cũng chẳng muốn quá tuyệt tình, nên mới chọn cho Thái tử một Thái tử phi để bồi táng, mặc kệ triều thần nghị luận, còn mình thì không ngăn cản.
Bề ngoài ông làm ra vẻ đủ đầy, nhưng thật ra sơ hở đến đáng thương.
Ta quỳ trước giường, nắm tay Thái tử ca ca, chỉ thấy tay hắn khi thì lạnh ngắt, khi lại nóng bừng.
Hắn khẽ xoa đầu ta, gọi người dâng canh trứng thịt: “Ăn cơm đi, đừng lo, bệnh này qua hai ngày sẽ khỏi.”
Ta chẳng muốn ăn.
Người ta đều nói hắn sẽ chết, vậy mà hắn còn gạt ta.
Ta không muốn hắn chết, chết chẳng tốt chút nào.