1.
Tôi vốn không định tham gia buổi họp lớp của Hạ Từ, trong tay còn mấy việc chưa xong, định ở lại làm thêm.
Hơn nữa, mấy dịp họp lớp thế này, gặp lại người xưa, bạch nguyệt quang gì đó, ôn chuyện cũ là chuyện quá đỗi bình thường.
Tôi ở đó lại thành ra vướng víu.
Hạ Từ bật cười thành tiếng: “Luật sư Thẩm chỉ có công việc thôi, chẳng có chồng con gì hết. Nghe hay thật, đúng là huy chương vàng của văn phòng luật chúng ta. Anh nói là sẽ đưa người nhà đi rồi, cuộc sống tốt đẹp, làm gì có chuyện xưa tình cũ nào. Xem như nể mặt anh, cùng đi nhé?”
Tôi dở khóc dở cười, việc trong tay cũng không gấp, bèn thay một bộ quần áo rồi theo anh ra cửa.
Nói xui nói rủi, ai ngờ trúng thật.
Trong buổi họp, chúng tôi gặp lại bạch nguyệt quang của Hạ Từ: Hứa Tư Miên.
Hứa Tư Miên là bạn gái thời đại học của Hạ Từ. Khi ấy trai tài gái sắc, hai người từng là một giai thoại trong khuôn viên trường.
Sau khi tốt nghiệp, Hứa Tư Miên đi làm, còn Hạ Từ thì học tiếp cao học.
Ai cũng nói mùa tốt nghiệp là mùa chia tay.
Huống hồ sinh viên luật vốn phải học hành tối mặt tối mày, đến cả sự đồng hành cơ bản nhất Hạ Từ cũng không thể bảo đảm.
Chẳng mấy chốc, Hứa Tư Miên đã có bạn trai mới.
Nghe nói là con trai ông chủ nơi cô ta làm việc.
Tôi không rõ năm đó Hạ Từ có từng vì chuyện này mà suy sụp không, nhưng sau này khi nhắc đến đoạn tình cảm ấy, anh chỉ hững hờ buông vài chữ: “Mỗi người một chí hướng.”
Vậy nên, tình cảm thời trẻ không có được, chẳng có lý do gì không thể gọi là ánh trăng sáng.
Hứa Tư Miên hơi gầy, gương mặt trắng sứ trang điểm nhẹ nhàng, tóc buông xõa tự nhiên, vẫn xinh đẹp như trước, nhưng chỉ đi một mình.
Có bạn học tò mò hỏi sao đã nói sẽ đưa người nhà theo mà giờ lại đi một mình.
Hứa Tư Miên chỉ cười cười, không đáp.
Tôi ngẩng đầu liếc nhìn Hạ Từ. Anh đang chăm chú bóc tôm cho tôi, nghe vậy thì quay sang mỉm cười với tôi, sắc mặt hoàn toàn bình thản.
Qua vài lượt rượu, bầu không khí dần trở nên sôi nổi.
Chủ đề trò chuyện cũng không ngừng lan rộng.
Có người xã giao giới thiệu công việc, có người âm thầm trao đổi danh thiếp.
Tất cả đều là người trưởng thành ba mươi tuổi, đã quen thuộc quy tắc xã hội từ lâu.
Tình cảm bạn học năm xưa cùng một tiếng “người nhà” thân thiết, trở thành cầu nối tốt nhất để trao đổi tài nguyên.
Chỉ có Hứa Tư Miên ngồi lặng lẽ trong góc, ánh mắt thoáng lộ vẻ bối rối.
Cô ta sống trong nhung lụa nhiều năm, có lẽ cảm thấy những chủ đề như thế này thật xa lạ.
Có người nâng ly bước tới trước mặt cô ta, nửa đùa nửa thật: “Tôi có nghe nói, hoa khôi Hứa cưới chồng nhà giàu phải không? Tiếc thật, hôm nay cô không đưa chồng đến, nếu không những con trâu con ngựa đi làm thuê như chúng tôi còn có thể được cậu ấm nhà tư bản nâng đỡ một phen.”
Hứa Tư Miên im lặng hồi lâu, sau đó nâng ly uống cạn.
Đôi mắt cô ta đỏ hoe, giọng nói run rẩy: “Có lẽ tôi không giúp được mọi người rồi, tôi... đang tính ly hôn.”
2.
Vốn dĩ người bạn kia chỉ nói khách sáo cho vui.
Nhưng khi Hứa Tư Miên nói ra câu ấy, cậu ta lại lộ ra vài phần lúng túng.
“Xin lỗi, tôi không biết hai người...”
Căn phòng dần yên lặng.
Nước mắt của Hứa Tư Miên đột ngột rơi xuống.
Gương mặt cô ta đầy vẻ đau khổ: “Là tôi nhìn người không rõ, cưới nhầm người, chẳng thể trách ai.”
Một bạn nữ đưa khăn giấy cho cô ta.
Hứa Tư Miên chậm rãi kể lại câu chuyện của mình.
Chẳng ngoài gì chuyện chồng phản bội, tài sản trong tay bố mẹ chồng, tiểu tam công khai khiêu khích, còn khiến cô ta tức giận đến mức sảy thai tại chỗ.
Mỹ nhân rơi lệ khiến người ta không khỏi xót xa.
Các bạn học đều giận sôi gan: “Đồ cặn bã! Không ly hôn chẳng lẽ để dành ăn Tết à?”
“Đúng vậy, hoa khôi Hứa vừa đẹp vừa có học thức, hà cớ gì phải chịu ấm ức?”
“Hôm nay ly hôn, mai tìm em trai nhỏ tuổi cưng chiều, đời người có ba vạn ngày, sống phong lưu được ngày nào hay ngày ấy.”
Lập tức có người nhắc đến tôi và Hạ Từ: “Chẳng phải vợ chồng Hạ Từ mở văn phòng luật sao? Luật sư vàng của chúng ta đang ở đây, còn sợ không xử lý được à? Không chỉ ly hôn, còn phải lột mấy lớp da của bọn nhà giàu mới hả giận chứ!”
Ánh mắt Hứa Tư Miên sáng lên, nước mắt cũng dần ngừng rơi.
Tôi cũng quay đầu nhìn Hạ Từ.
Sắc mặt anh bình tĩnh, chỉ là bàn tay siết lấy tay tôi hơi chặt hơn.
Anh trầm giọng nói: “Vợ tôi chuyên phụ trách các vụ ly hôn, nếu cần thì có thể tìm cô ấy tư vấn.”
Không khí có phần ngưng trệ.
Hứa Tư Miên cắn môi nhìn tôi hồi lâu, mới nhẹ giọng mở lời: “Tôi đã nghe danh luật sư Thẩm từ lâu, không biết có thể phiền cô giúp tôi một chút được không?”
Tôi thầm thở dài.
Thật ra tình huống của cô ta rất rõ ràng và điển hình.
Con nhà giàu có thể si mê tình yêu, nhưng bố mẹ người ta thì luôn tỉnh táo.
Hiện nay không ít nhà giàu đều làm như vậy.
Họ có thể để cô ta vào cửa, có thể cho cô ta ăn mặc xa hoa, nhưng cũng có thể đuổi cô ta ra khỏi nhà bất cứ lúc nào.
Tất cả đều tuân thủ quy trình pháp lý, không để lộ sơ hở nào.
Tôi cân nhắc giọng điệu, cố gắng phân tích tình hình hiện tại cho cô ta một cách khách quan:
“... Xét từ góc độ pháp luật, tài sản chung có thể phân chia sau hôn nhân gần như bằng không. Cho dù anh ta là bên có lỗi.”
Hứa Tư Miên kinh ngạc mở to mắt.
Tôi chỉ vào chiếc túi Hermès hiếm thấy đặt bên cạnh cô.