4.
Tôi không vì chuyện này mà gây gổ căng thẳng với Hạ Từ.
Thứ nhất, anh ta đã rất chân thành xin lỗi.
Tặng hoa, tặng quà, bỏ tiền bỏ sức.
Thậm chí chuyển khoản còn cẩn thận ghi chú “tự nguyện tặng”.
Thứ hai, tôi chưa bao giờ đeo kính lọc hoàn hảo để nhìn bạn đời.
Hứa Tư Miên là một sự thật đã tồn tại từ trước khi tôi xuất hiện.
Bất kể sau này họ chia tay ra sao, những điều từng yêu thương đẹp đẽ đó cũng không thể thay đổi hay biến mất.
Có lẽ người còn cảnh đổi.
Nhưng ký ức ấy sẽ trở nên quý giá theo thời gian.
Tôi cho phép Hạ Từ giữ lại ký ức quý giá đó.
Con người vốn là loài mang nặng cảm xúc.
Một món đồ dùng lâu còn tiếc, huống hồ là người từng trao nhau tấm chân tình.
Đổi lại là tôi trong hoàn cảnh hôm nay của Hạ Từ, chưa chắc tôi có thể sắt đá như hiện tại.
Huống chi Hứa Tư Miên đúng là khiến người ta tiếc nuối.
Chưa nói đến chuyện cô ta tốt nghiệp trường danh tiếng, lẽ ra nên có một tương lai rộng mở, cùng là phụ nữ với nhau, tôi thấu hiểu nỗi đau và tuyệt vọng khi bị người đầu gối tay ấp phản bội.
Tôi cũng khâm phục dũng khí và quyết đoán của cô ta khi lựa chọn ly hôn lúc hôn nhân mục nát.
Thực ra, đó cũng là một phần tâm ý của tôi.
Khi mới bước chân vào ngành luật, tôi không có quyền chọn vụ án, vụ nào phân đến tay thì tập trung làm vụ đó.
Sau này sự nghiệp thăng tiến, dần dần tôi có tiếng nói hơn.
Tôi mới chính thức đi theo con đường luật sư ly hôn.
Tất nhiên, trước khi thực sự đi đến chia ly, tôi cho rằng mọi tình cảm đều đáng được đối đãi nghiêm túc.
Hạ Từ cũng như vậy.
Anh có ngoại hình, có tính cách, năng lực làm việc cũng rất giỏi, còn nấu ăn ngon.
Tuổi hơn ba mươi, vẫn kiên trì tập gym nhiều năm, cơ bụng rõ nét, vai rộng eo thon, người đầy nhiệt huyết.
Theo tiêu chuẩn thế tục, anh ta rất hợp với khẩu vị của tôi, nên cuộc hôn nhân này vẫn đáng cho tôi gìn giữ.
Cuộc sống cứ thế trôi đi một cách êm đềm.
Tôi và Hạ Từ vẫn làm việc như thường.
Nếu tan làm sớm thì cùng nhau đi xem phim, hoặc anh sẽ xuống bếp nấu một bữa ngon.
Hứa Tư Miên giống như một nhiệm vụ phụ thoáng qua trong trò chơi.
Không quan tâm thì cũng sẽ nhanh chóng biến mất.
Lần tiếp theo nghe đến tin cô ta là nửa tháng sau.
Đó là một buổi tụ họp nhỏ cùng bạn bè, tình cờ có một người là bạn học của Hạ Từ.
Người bạn ấy bỗng nhắc đến cô ta.
“Dạo này cô ta với chồng cãi nhau dữ lắm, trước kia toàn đăng mấy tấm ảnh yên bình lãng mạn, giờ thì toàn than đời trách phận, sống dở chế//t dở.”
“À đúng rồi, Hạ Từ, cô ta nói trong nhóm rằng hai vợ chồng cậu lạnh lùng là sao đấy?”
“Chẳng phải chuyện hôm đó cô ta vô cớ nổi giận với Thẩm Hạ trước à?”
Tôi ngẩn người, ngước lên nhìn Hạ Từ.
Hạ Từ đang nhúng rau, nghe vậy thì suy nghĩ một lúc rồi mở điện thoại đưa cho tôi.
Anh ta nói ngắn gọn: “Cô ấy gửi kết bạn mấy lần, anh không đồng ý.”
Tôi liếc nhìn màn hình, Hứa Tư Miên gửi tổng cộng năm lời mời.
Tin đầu tiên là mẫu mặc định của hệ thống, tin thứ hai cô ta ghi chú “Em là Hứa Tư Miên”, tin thứ ba viết “Em có chuyện muốn hỏi anh”.
Rõ ràng ba lần đầu gửi đều không được Hạ Từ chấp nhận, nên ở tin thứ tư cô ta viết: “Luật sư các anh đều kiêu căng như vậy sao?”
Hạ Từ vẫn không chấp nhận.
Tin nhắn gần nhất, Hứa Tư Miên viết: “Hôm đó là em kích động vì cảm xúc, phiền anh giúp em nói lời xin lỗi với luật sư Thẩm.”
Tôi nhìn Hạ Từ: “Anh không xử lý à?”
Hạ Từ hơi cau mày: “Không cần thiết.”
Tôi trầm ngâm vài giây, sau đó bấm trả lời dưới tin nhắn cuối cùng của Hứa Tư Miên: “Không cần, Thẩm Hạ.”
Tôi tưởng mọi chuyện đến đây là chấm dứt.
Không ngờ vài ngày sau, văn phòng luật lại đón một vị khách không mời.
Hứa Tư Miên.
5.
Khách đến tận nơi, không có lý do gì để không tiếp.
Khi tôi kết thúc cuộc họp trở về văn phòng, cô ta đang đứng trước bức tường huân chương ngoài cửa.
Ở đó dán đầy lịch sử phát triển của văn phòng luật, giới thiệu các luật sư hành nghề cùng một số chứng nhận danh dự.
Hứa Tư Miên ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua từng chi tiết.
Cuối cùng dừng lại chăm chú ở một chỗ.
Là trang giới thiệu đối tác của văn phòng.
Ảnh của Hạ Từ được treo ở vị trí nổi bật nhất, dưới tên là một loạt danh hiệu danh giá.
Tôi đứng sau lưng cô ta vài phút, cô ta mới chợt tỉnh.
Tôi đi thẳng vào vấn đề: “Hôm nay cô Hứa đến đây, có chuyện gì sao?”
Cô ta nheo mắt cười: “Luật sư Thẩm thông minh như vậy, đoán thử xem tôi đến vì chuyện gì?”
Tôi ngạc nhiên: “Đây là văn phòng luật, đương nhiên cô đến là để kiện tụng rồi.”
“Chẳng lẽ đến đây để... check-in tham quan?”
Nụ cười trong mắt cô ta lạnh dần.
“Đúng vậy.”
“Nhưng tôi muốn hỏi một câu, các vụ ly hôn ở quý văn phòng đều do luật sư Thẩm phụ trách hết sao?”
Tôi dựa lưng vào ghế, lặng lẽ quan sát cô ta.
Hôm nay cô ta mặc váy hai dây màu hồng đậm, lối trang điểm đậm màu và bắt mắt hơn buổi tối hôm đó.
Cử chỉ hành động còn thoang thoảng mùi nước hoa.
Tôi khẽ nhếch môi: “Ly hôn không phải chuyện phức tạp, tình tiết rõ ràng, đối tượng đơn giản. Tất cả luật sư trên bức tường lúc nãy cô nhìn đều có thể đảm đương.”
Cô ta nhìn thẳng vào mắt tôi: “Vậy còn luật sư Hạ thì sao?”
Tôi giơ tay chỉ ra ngoài cửa: “Phòng làm việc của Hạ Từ ở đối diện.”
“Nhưng anh ấy đang họp, cô phải chờ một chút.”
“Cảm ơn luật sư Thẩm.” Hứa Tư Miên vén lọn tóc bên tai: “Nhưng tôi vừa đặt lịch hẹn với lễ tân rồi.”
Bốn giờ rưỡi, Hạ Từ trở lại văn phòng.
Có lẽ lễ tân đã thông báo trước nên lúc thấy Hứa Tư Miên, sắc mặt anh ta không có gì thay đổi.
Anh ta bước đến chỗ tôi trước: “Hạ Hạ, em đợi anh chút, năm giờ mình đi nhé.”
Tôi gật đầu.
Sáu giờ tối chúng tôi hẹn đi xem phim.
Hứa Tư Miên đi theo Hạ Từ vào phòng làm việc.