1
Lục gia ở Lương Châu, cơ nghiệp trăm năm.
Tứ lang Lục Vân Chu là người kiệt xuất nhất trong thế hệ này, tuổi trẻ đã đỗ thám hoa, được thiên tử coi trọng, tiền đồ rộng mở.
Lão gia vừa chế//t, Lục Vân Chu liền thúc ngựa quay về từ kinh thành.
Một là để thủ hiếu, trọn đạo làm con.
Hai là để ổn định nền móng Lương Châu, tránh nội loạn.
Trong căn phòng chất đầy củi, tối tăm ẩm thấp, Triệu di nương run như cầy sấy, túm lấy mặt ta mà mắng:
“Xong rồi, xong rồi! Lão gia chế//t trong phòng ta, lần này ta không sống nổi mất.”
“Con nha đầu thô kệch kia, đẩy mạnh như thế làm gì? Lão gia làm sao chịu nổi loại kích thích ấy chứ!”
Ta thấy tủi thân trong lòng.
Nếu không phải do bà ta diễn dở, chỉ cần rên rỉ vài tiếng, lão gia đâu đến nỗi bẽ mặt mà quay sang trừng ta?
Nếu lão gia không trừng ta, ta cũng đâu dám dùng lực.
Triệu di nương túm mệt, gục trên đống củi khóc hu hu than phận bạc.
Ta ôm mặt sưng đỏ co ro một góc, đầu óc chỉ toàn nghĩ:
Ta không muốn chế//t. Ta không thể chế//t.
Nhưng… làm sao mới có thể sống?
Ngày mười tháng sáu.
Trong phủ vang lên tiếng người náo nhiệt.
Người nắm giữ sinh tử của ta – Tứ lang nhà họ Lục đã trở về.
Cái chế//t của lão gia vốn khó coi, nên bên ngoài chỉ loan tin là đột phát bệnh hiểm qua đời.
Ta và Triệu di nương, với thân phận là vết nhơ của Lục gia, tất nhiên không thể giữ lại.
Việc chờ Lục Vân Chu về xử lý, vốn là ý của chính thất phu nhân, muốn mượn cơ hội này tuyên cáo cho trên dưới Lục gia biết:
Từ nay, Lục Vân Chu mới là gia chủ chân chính.
Sự chuyển giao quyền lực từ lão gia sang Tứ lang, cũng hoàn tất từ đây.
Ta và Triệu di nương đều rõ điều đó.
Ngày Lục Vân Chu trở về chính là ngày chúng ta mất mạng.
Bà ta khóc đến thở không ra hơi, chân run mềm nhũn ngã bệt dưới đất.
Gia nhân đến lôi chúng ta ra, phải mỗi bên dìu một người đỡ bà ta đi.
2
Vào trong sảnh, ta len lén ngẩng đầu nhìn.
Lục Vân Chu ngồi ở ghế chủ vị, thân khoác bạch y trắng hơn tuyết, quanh người như phủ một tầng sương mỏng.
Thế gian sao lại có người tuấn mỹ đến nhường ấy?
Ta nuốt xuống kinh ngạc, lén liếc sắc mặt hắn.
Trên gương mặt không biểu lộ cảm xúc, lại toát ra vẻ xa cách, lạnh lùng, khiến người ta không nhìn thấu tâm tư.
Còn chưa kịp đợi hắn mở miệng, Triệu di nương đã “ối” một tiếng, nhào đến quỳ rạp bên ống quần Lục Vân Chu.
“Tứ thiếu gia, người nhất định phải làm chủ cho thiếp, thiếp một lòng hầu hạ lão gia, chưa từng dám sinh tâm tư khác.”
“Chính nha đầu tiện tỳ này, dụ dỗ lão gia không thành, lòng sinh độ/c á/c, hại chế/t lão gia!”
Nghe có người nhắc đến ta, ta lập tức ngồi thẳng người, ngẩng đầu, nở nụ cười chuyên nghiệp.
Khóe môi Lục Vân Chu giật nhẹ, tưởng ta bị nhốt trong tiểu hắc ốc đến điên rồi.
Triệu di nương vẫn khóc lóc kể lể chuyện tình sâu đậm với lão gia.
Lục Vân Chu nghe đến phát chán, nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt mở miệng:
“Nếu Triệu di nương đã nhớ cha ta như thế, thì hãy đi theo ông ấy.”
“Dưới suối vàng có người chăm sóc, ta và mẫu thân cũng yên lòng.”
Triệu di nương sững sờ.
Không ngờ vị tân gia chủ mới mười chín tuổi này, đối với nước mắt của bà ta không chút thương xót, một câu nhẹ tênh liền đoạn đi sinh mạng bà.
Tựa như phủi bụi, chẳng đáng bận tâm.
Triệu di nương khóc không ra tiếng, cổ họng phát ra tiếng “khặc khặc” kỳ lạ, bị bóp cằm rót một ly chất lỏng xanh đen, tắt thở tại chỗ.
Lục Vân Chu không hề chớp mắt:
“Điều tra cho thấy, Triệu di nương vì muốn giữ sủng mà hạ xuân dược cho cha ta. Đem đi vứt xác.”
Gia nhân hành động nhanh nhẹn, lặng lẽ khiêng ra ngoài.
Hèn gì… ta bảo sao lão gia lại yếu đến vậy, vừa đẩy mấy cái đã…
Lục Vân Chu chuyển ánh nhìn sang ta.
Tốt lắm, tới lượt ta chế//t rồi.
Nhưng ta không muốn chế//t.
Lục Vân Chu dường như rất hài lòng khi thấy ta không khóc không nháo, không giống Triệu di nương ồn ào làm phiền thanh tĩnh của hắn.
“Hoa Phúc, đổi cho nàng ly không đau.”
Tên Hoa Phúc kia bưng một ly chất lỏng trong veo đi tới.
Ta ngửi thử, mùi thơm dịu nhẹ.
Ta ngoan ngoãn bưng lên, khóe mắt thấy Lục Vân Chu hơi nhếch môi, nở một nụ cười như thể “cũng biết thức thời”.
Ta hất tay, đổ luôn!