4
Là chữ viết của chính thân phụ, Lục Vân Chu tất nhiên nhận ra.
Hắn đọc được, nhưng không hiểu được.
Vị thám hoa trẻ tuổi lần đầu tiên hiện vẻ mặt bối rối trước một đề mục khó giải.
“Lưu lại ngươi… có ích gì?”
Ta khựng lại.
Ta có ích gì? Ngoài việc đỡ lưng, phụ lực, nắm vững từng nhịp nông sâu nhẹ mạnh...
Nói thẳng ra thì tục khí quá, chẳng tiện thưa với vị thám hoa nho nhã này.
Nghĩ một vòng, cuối cùng ta đáp:
“Khởi bẩm tứ gia, Tiểu Yêu Nhi đối với Lục gia… là có đại dụng trong việc gây dựng căn cơ.”
Không ngờ có ngày ta cũng nói được lời văn nhã đến thế.
Mà cũng đúng thôi.
“Căn cơ” này, chẳng phải là ta đỡ từng cú mà nên đó sao?
Lục Vân Chu hơi cau mày.
Hắn vẫn chưa hiểu vì sao một đại thế gia trăm năm căn cơ vững chắc như Lục gia, lại có thể bị ảnh hưởng bởi một tiểu nha hoàn như ta.
Song hắn không hỏi thêm.
Đã xác nhận là bút tích của phụ thân, giữ lại một mạng cũng là điều nên làm.
Chỉ là…
“Tiểu Yêu Nhi, ta có thể không giế//t ngươi, nhưng những chuyện hôm nay… ta không hy vọng…”
“Xin tứ gia yên tâm, Tiểu Yêu Nhi nhất định giữ mồm giữ miệng như câm.”
Nhờ đó, ta giữ được mạng.
Mừng rỡ được vài hôm, nỗi lo bắt đầu kéo đến.
Ánh mắt phu nhân nhìn ta càng lúc càng lạnh, càng sâu.
Trực giác mách bảo: bà ta nhất định sẽ ra tay.
Làm sao bà ta có thể chấp nhận một kẻ ti tiện như ta – được lưu mạng sau khi ở chung phòng với đứa con trai mà bà ta luôn kiêu hãnh nhất?
Nhưng Lục Vân Chu lại cho rằng, chữ trên lưng ta liên quan đến căn cơ đại sự, không thể để ai biết.
Trong mắt phu nhân, ta nhất định là dùng mỹ sắc để câu mất hồn phách của con trai bà ta.
Bà ta tuyệt đối không cho phép có người vấy bẩn “tác phẩm” đắc ý nhất trong cuộc đời mình.
Bề ngoài thì tôn trọng quyết định của tân gia chủ, lưu ta một mạng.
Nhưng ngấm ngầm, tất sẽ chờ thời cơ, tạo nên “tai nạn” để ta chế//t không có chỗ chôn.
Khó khăn lắm mới sống được, ta sao có thể ngồi yên chờ chế//t?
Trực tiếp cầu xin Lục Vân Chu che chở? Nói mẫu thân hắn muốn giế//t ta?
Hắn là người tài trí, nhưng đối với chuyện hậu viện nội phủ lại không rành rẽ.
Huống hồ, trong mắt hắn, mẫu thân là một người đoan trang hiền hậu.
Chắc chắn sẽ không tin lời ta.
Bên tai chợt văng vẳng câu nói năm ấy khi ta cởi áo, lời hắn còn dang dở:
“Dù ngươi có sắc mạo… ta cũng tuyệt đối không…”
Lục Vân Chu… cảm thấy ta có vài phần sắc mạo?
Tuyệt đối không gì kia?
Một ý nghĩ liều lĩnh và nực cười chợt nảy ra trong đầu ta.
Đã bị phu nhân hiểu lầm là dùng sắc sống sót, thì chi bằng…
Thực sự quyến rũ vị thám hoa lang cao ngạo thanh sạch kia thử xem.
Để xem, cái gọi là “tuyệt đối không” ấy… rốt cuộc có giới hạn đến đâu.
5
Đêm xuống.
Nha hoàn trong thư phòng của Lục Vân Chu đã tắt đèn, lặng lẽ lui ra.
Từ khi hồi phủ, để thuận tiện xử lý việc trong nhà, Lục Vân Chu vẫn chưa chuyển đến tiểu viện, mà nghỉ luôn ở phòng nhỏ phía sau thư phòng.
Hậu thất có một khung cửa sổ, có thể trông ra ao sen bên cạnh.
Ta bơi giỏi, lặng lẽ bơi qua mà không dứt hơi.
Leo lên bệ cửa sổ, chui vào bên trong.
Không biết thư phòng của hắn dùng loại hương gì, thanh mát, dễ chịu đến lạ.
Ủa? Sao lại không có ai?
Ta vén chăn lên nhìn chiếc giường trống trơn, khẽ lẩm bẩm.
Đột nhiên, sau lưng có một bàn tay vươn tới, khóa chặt vai ta, đè xuống giường.
Lòng bàn tay cách một lớp vải mỏng ướt sũng mà áp sát làn da, đầu ngón tay khẽ vén dây áo trên vai ta.
Hơi thở ấm nóng lướt qua bên tai:
“Chiêu này… ngươi đã dùng với bao nhiêu người rồi? Hử?”
6
Là Lục Vân Chu.
Cơ thể đang căng cứng của ta trong khoảnh khắc liền thả lỏng, ngoan ngoãn mềm mại nằm phục xuống.
“Gia chủ, tiểu Yêu chẳng may làm rơi gương sen xuống hồ, đêm tối nhìn không rõ, bơi sai hướng nên lỡ tiến vào nơi này… muốn mượn tạm một bộ y phục khô.”
Cớ này ta đã nghĩ sẵn từ trước, nhưng diễn thì vẫn phải tùy cơ ứng biến.
Ta lập tức run rẩy một cách rất nghiêm túc.
Sau lưng không vang lên bất kỳ âm thanh nào.
Không tin sao?
Không sao cả, ta còn có thể tiếp tục diễn.
Thuận tay túm một lọn tóc trước ngực, thừa bóng đêm đưa lên mũi xoay xoay mấy vòng.
“A… a… a… hắt xì!”
Cuối cùng cũng thành công hắt hơi một tiếng vang dội.
Nhưng… hình như hơi quá đà rồi.
Trên giường của Lục Vân Chu bỗng xuất hiện một vệt chất lỏng nhớp nháp.
Người sau lưng hiển nhiên cũng nhìn thấy, lập tức buông ta ra, lùi lại mấy bước như tránh vật bẩn.
“Đó là cái gì?!”
“Thật xin lỗi, gia chủ, chắc tiểu Yêu cảm lạnh thật rồi… để ta lau sạch cho ngài.”
Lục Vân Chu ưa sạch sẽ, kỵ nhất là người khác đụng vào đồ của mình.