6
Rất nhanh, Tạ Hành ép cảm giác bất an đó xuống, quay về câu lạc bộ trước, định lấy nhẫn kim cương rồi sẽ đi tìm Ôn Dĩ Ninh.
Nhưng vừa rẽ vào góc hành lang, anh ta đã nghe thấy giọng Liễu Thanh Hoan đang nói chuyện điện thoại với ai đó—
“Tiền gì chứ? Đến một tấm ảnh làm nhục Ôn Dĩ Ninh mà anh cũng không cung cấp được, còn dám mở miệng đòi tiền tôi? Nằm mơ đi!”
Bước chân Tạ Hành khựng lại trong tích tắc.
Đồng tử anh ta co rút, ánh mắt dừng trên người Liễu Thanh Hoan đang hoàn toàn không hay biết, dường như còn chưa kịp tiêu hóa những gì vừa nghe được.
Liễu Thanh Hoan đắm chìm trong thế giới của mình, trên khuôn mặt tràn đầy ác ý:
“Nhưng anh muốn tiền cũng được.”
“Con mụ già Ôn Dĩ Ninh đó bây giờ vẫn tìm mọi cách bám lấy anh Hành. Nếu anh có thể lột sạch con mụ đó rồi ném ra đường, để nó lên trang tin đại chúng, sau này không còn mặt mũi mà quấn lấy anh Hành nữa, tôi sẽ trả anh gấp đôi tiền.”
Nói xong, cô ta cúp máy.
Quay người lại, vừa định tiếp tục giả bộ thanh thuần như bạch liên hoa, thì bất ngờ đối diện đôi mắt âm trầm của Tạ Hành.
Sắc mặt Liễu Thanh Hoan trong nháy mắt trắng bệch.
“Anh… anh Hành, anh đến từ lúc nào vậy?”
Chiếc điện thoại trên tay cô ta rơi xuống đất, phát ra âm thanh lanh lảnh.
Cô ta run rẩy lùi lại một bước, máu trên mặt rút sạch:
“Anh Hành, nghe em giải thích đã… những gì em vừa nói đều chỉ là lời trong lúc tức giận thôi…”
Tạ Hành đứng trong bóng tối hành lang, sắc mặt khó lường.
Đôi mắt vốn luôn lạnh lùng lúc này cuộn trào cảm xúc đáng sợ.
Liễu Thanh Hoan chưa từng thấy anh ta đáng sợ đến thế, như thể giây tiếp theo sẽ xé xác cô ta ra.
“Lời tức giận?” Tạ Hành nghiến từng chữ,
“Thuê người làm nhục Ôn Dĩ Ninh cũng là lời tức giận? Phát tán video của cô ấy cũng là lời tức giận?”
Liễu Thanh Hoan nghẹn họng, nước mắt trào ra:
“Em… em chỉ là quá yêu anh, sợ cô ta cướp anh đi…”
“Yêu tôi?” Tạ Hành cười, nhưng nụ cười lạnh buốt đến thấu xương.
“Thứ cô yêu e rằng là vị trí thiếu phu nhân nhà họ Tạ, là cái hào quang bà chủ CNG thì đúng hơn.”
Anh ta rút điện thoại ra, Liễu Thanh Hoan hoảng sợ phát hiện anh ta đang ghi âm.
“Video rò rỉ thế nào? Nói thật.” Tạ Hành tiến lên một bước.
Liễu Thanh Hoan lắc đầu:
“Không phải em, thật sự không phải em…”
“Tôi đã kiểm tra camera câu lạc bộ.” Giọng Tạ Hành bình tĩnh đến đáng sợ.
“Cô nhân lúc tôi không có mặt, lén sao chép toàn bộ dữ liệu trong máy tính của tôi. Bao gồm cả những video đó.”
“Sự cố livestream hôm đó, cũng là do cô cố ý thao tác, đúng không?”
Liễu Thanh Hoan mềm nhũn ngã xuống đất, biết mình xong rồi.
Tạ Hành từ trên cao nhìn xuống cô ta, sự chán ghét trong mắt không hề che giấu:
“Cô có biết không, những video đó là thứ tôi hối hận nhất trong đời?”
“Tôi dùng chúng làm bằng chứng hoang đường để chứng minh cô ấy yêu tôi, vậy mà cuối cùng lại trở thành vũ khí hủy hoại cô ấy.”
Anh ta ngồi xổm xuống, bóp cằm Liễu Thanh Hoan:
“Cô biết vì sao tôi giữ lại những video đó không? Vì mỗi lần xem, tôi đều đang xác nhận xem cô ấy yêu tôi nhiều đến mức nào.”
“Buồn cười không? Một kẻ rối loạn cảm xúc, phải dựa vào mấy thứ này mới cảm nhận được mình được yêu.”
Liễu Thanh Hoan khóc không thành tiếng:
“Anh Hành, em sai rồi, anh tha cho em lần này đi…”
“Tha?” Tạ Hành buông tay, đứng thẳng dậy.
“Đi nói với cảnh sát đi.”
Ba ngày sau, Liễu Thanh Hoan bị cảnh sát bắt giữ vì nhiều tội danh: xâm phạm quyền riêng tư, phát tán văn hóa phẩm đồi trụy, xúi giục phạm tội…
Bằng chứng do chính Tạ Hành cung cấp đầy đủ rõ ràng, nhà họ Liễu muốn cứu người cũng không có cách nào ra tay.
Xử lý xong chuyện của Liễu Thanh Hoan, Tạ Hành bắt đầu điên cuồng tìm kiếm tung tích của Ôn Dĩ Ninh.
Anh ta đến hãng hàng không trước, nhưng tin tức nhận được lại khiến tim anh ta rơi thẳng xuống đáy vực —