1.
Lần đầu ta gặp Huệ nhi, nàng mới vừa tròn một tháng.
Gương mặt nhỏ bằng bàn tay, vàng vọt nhăn nheo, hình hài gầy guộc, mềm như cục bông non nớt.
Khi ấy, ta mới mười bốn. Phụ thân vì nghiện rượu cờ bạc, nợ nần chồng chất, đã đem ta bán vào Giang gia, làm kế mẫu cho tiểu oa nhi ấy.
Giang Tiêu là đệ nhất phú hộ chốn Hoài Châu, ta thân phận hèn kém, vốn không thể lọt vào mắt hắn. Song thái phu nhân Giang gia e rằng hắn cưới nhầm nữ tử ham tiền, thấy ta tính tình ngây ngô, lại biết bế bồng dỗ dành Huệ nhi, bèn thuận ý gật đầu trước lời cầu xin của phụ thân ta.
Hôm thành hôn, Giang Tiêu liếc nhìn ta rồi lạnh nhạt nói, ngươi còn nhỏ quá, ta thực không nỡ ra tay.
Thế là ta danh nghĩa làm thê tử nhà họ Giang, nhưng chẳng cần hầu hạ phu quân, chỉ ngày ngày chăm sóc Huệ nhi, thay tã giặt yếm, bón cháo lau người.
Từ năm tám tuổi, khi mẫu thân sinh đệ đệ, ta đã quen với việc chăm trẻ. Phụ mẫu ra đồng, một tay ta lo cho em, nên trông nom hài nhi đối với ta chẳng mấy khó khăn.
Thái phu nhân Giang gia thấy ta đối với Huệ nhi chu toàn, lại không có tâm cơ, trong lòng càng thêm vừa ý. Bà thường nói, chỉ mong đợi đến khi ta lớn thêm chút nữa, có thể sinh cho Giang Tiêu một đứa con trai nối dõi.
Chớp mắt, Huệ nhi đã lên ba, còn ta cũng vừa mười bảy.
Từ sau lễ cài trâm, thái phu nhân bắt đầu khuyên Giang Tiêu viên phòng cùng ta. Có điều, vì đã làm phu thê hữu danh vô thực quá lâu, mỗi lần chạm mặt, ta với hắn chỉ biết nhìn nhau mà im lặng, chẳng ai dám bước trước một bước.
Lão thái thái tức giận, dùng quạt trúc chọc vào trán hắn mà mắng, vô dụng.
Giang Tiêu mất mặt, uống liền mấy vò rượu, tối đó bước vào phòng ta. Khi ấy, Huệ nhi vẫn còn ngủ say trong lòng ta.
Hắn kéo ta xuống ghế dài, cúi đầu muốn hôn. Ta vội đẩy nhẹ ngực hắn, thì thầm, nhẹ chút… đừng đánh thức Huệ nhi.
Hắn ghì chặt lấy ta, giọng khàn khàn, biết rồi, chuyên tâm chút đi.
Nhưng hắn uống quá nhiều, cả đêm cũng không làm nên chuyện gì.
Sáng hôm sau, Huệ nhi chống cằm nhìn ta, nghiêng đầu hỏi:
“Ngạch nương, đêm qua người với phụ thân làm gì vậy?”
Vừa hay Giang Tiêu ngang qua. Ta và hắn đưa mắt nhìn nhau, lúng túng đến mức chỉ muốn độn thổ cho xong.
Ngay tối hôm ấy, Giang Tiêu liền bảo Huệ nhi dọn về phòng riêng ngủ.
Chúng ta lề mề ăn hết mâm rượu và thức ăn mà thái phu nhân sai người đưa tới. Mặt cả hai đỏ bừng cả lên. Ta bật cười, nói nhỏ:
“Phu quân đâu phải lần đầu nữa, sao vẫn thẹn thế?”
Hắn lườm ta một cái.
“Đồ ngốc, rượu và đồ ăn nội tổ đưa có bỏ thuốc.”
Thái phu nhân ngày thường thương ta là vậy, mà đêm ấy suýt nữa hại chết ta.
Giang Tiêu đã nhịn quá lâu, vừa có cơ hội liền như hổ đói vồ mồi, đêm đó ta suýt hai lần ngất lịm.
Sáng hôm sau khi đến thỉnh an, thái phu nhân nhìn vẻ mặt mỏi mệt của ta cùng thần sắc rạng rỡ của Giang Tiêu thì cuối cùng cũng yên lòng.
Huệ nhi vừa gặm bánh mềm, vừa phồng má hỏi:
“Mắt ngạch nương sao lại thâm thế kia? Có phải đêm qua phụ thân đánh người không?”
Ta và Giang Tiêu lại nhìn nhau, lần nữa ngượng ngùng không nói được lời nào.
Trước khi viên phòng, Giang Tiêu đối với ta chẳng khác gì huynh trưởng. Khi ta dắt Huệ nhi ra ao nhỏ trong phủ bắt cá, hắn sẽ đứng bên đưa dưa hấu. Diều bị gió cuốn mắc trên ngọn cây, hắn sẽ trèo lên lấy về. Ta và Huệ nhi leo lên mái nhà ngắm sao, hắn cũng là người kê thang giúp hai người ta.
Nhưng sau khi viên phòng, hắn lại không cho ta làm những điều đó nữa.
Ta hiểu, hắn muốn có một đứa con trai.
Chỉ là thân thể ta từ nhỏ đã không khoẻ, dù sống nơi Giang phủ cơm no áo ấm mấy năm nay, một năm qua vẫn chẳng thấy có thai.
Ta thấy trong lòng áy náy, bởi hắn đối với ta rất tốt, mà ta… lại chẳng thể sinh cho hắn một người con.
Giang Tiêu biết rõ tâm sự trong lòng ta, mỗi lần đều dịu giọng dỗ dành.
“A Lê, đừng buồn. Chúng ta còn trẻ, ngày tháng phía trước vẫn còn dài.”
Phu thê ân ái, ngày dài năm rộng, ta từng một lòng tin là như vậy.
Nhưng lòng người, hóa ra lại chóng đổi đến thế.
Giang Tiêu trở về ngày một muộn. Dù có về phủ, phần lớn cũng nghỉ lại ở gian phòng riêng của hắn.
Huệ nhi lại chuyển về ngủ cùng ta.
Đêm Trung thu năm ấy, sau khi dùng xong bữa đoàn viên, Giang Tiêu nói có việc, ra khỏi cửa.
Huệ nhi nằng nặc đòi được đi thả hoa đăng. Ta đành đưa nàng ra bờ Hoài Hà.
Trăng sáng soi nước, đèn hoa lấp lánh. Ở phía xa, trên một chiếc họa thuyền trôi lững lờ giữa sông, có hai bóng người đang ôm nhau thân mật.
Ta khẽ lau khóe mắt, định ôm Huệ nhi quay lưng rời đi, nào ngờ nàng lại chỉ tay về phía đó, cất tiếng hỏi lớn:
“Ngạch nương, kia có phải phụ thân không?”
Bốn phía bỗng chốc lặng ngắt. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về chiếc thuyền kia, rồi lại nhìn về phía ta, ánh nhìn ngờ ngợ chuyển thành thấu hiểu.
Tiếng bàn tán râm ran nổi lên, người chỉ trỏ, kẻ xì xào. Ta vội vàng dùng tay áo che mặt Huệ nhi, ôm lấy nàng rồi bước nhanh rời khỏi bờ sông như chạy trốn.
Trung thu đêm đó, chính thất và trưởng nữ bắt gặp đệ nhất phú hộ Giang Tiêu cùng nữ tử khác tình tứ giữa thuyền hoa.
Từ đó, khắp phố lớn ngõ nhỏ đất Hoài Châu, trà dư tửu hậu đều là chuyện về ta.