3.
Từ đó về sau, ta không còn dắt Huệ nhi đi thả diều hay bắt cá nữa.
Tân chủ mẫu sai người chuyển hai mẹ con ta sang sống ở tiểu viện phía sau. Tất cả đồ đạc quý giá trong chính thất đều bị giữ lại, không cho mang theo dù chỉ một món.
Người trong phủ dường như đã quên mất sự tồn tại của chúng ta. Nước trà điểm tâm không còn ai đưa tới, cơm canh cũng giống như bọn hạ nhân trong phủ.
Huệ nhi năm nay đã bốn tuổi, đã hiểu được không ít chuyện.
Nàng ngồi cùng ta ăn bữa cơm nguội lạnh, mặc lại y phục cũ từ năm ngoái, thỉnh thoảng cất tiếng hỏi nhỏ.
“Ngạch nương, vì sao phụ thân không đến thăm chúng ta? Vì sao không gửi áo mới đến nữa?”
Ta chẳng biết nên an ủi con thế nào, chỉ đành dịu giọng nói.
“Phụ thân con bận nhiều việc, chờ người rảnh rỗi sẽ đến thôi.”
Về sau, nàng không hỏi nữa.
Tựa như đã hiểu ra — phụ thân sẽ chẳng bao giờ rảnh rỗi để nhớ tới nữa.
Bởi vì, tân chủ mẫu đã có thai.
Xem ra, là có thai từ đêm hôm ấy trên họa thuyền.
Ta từng không hiểu, dù Giang Tiêu có ghét bỏ ta, cũng không đến mức lạnh nhạt với Huệ nhi như thế. Hóa ra là vì nguyên do này.
Ta và Huệ nhi sống trong tiểu viện suốt từ hè đến khi đông về, mãi vẫn chưa thấy có người đưa than sưởi tới.
Ta có thể chịu được, nhưng Huệ nhi dù sao cũng là trưởng nữ của Giang phủ.
Vì thế, ta đánh liều đến gặp chủ mẫu, xin một ít than để đốt sưởi.
Phòng của nàng ấm áp như xuân, khói than nhẹ bay, tiểu bàn bày đầy điểm tâm đủ màu sắc. Nghe ta mở lời, nàng khẽ cười, giọng lạnh như băng tuyết.
“Một nữ nhân quê mùa hèn kém, lại thêm một đứa con gái do người đã chết sinh ra, cũng xứng dùng than sưởi hay sao?”
Nàng hắt một chén trà vào người ta, lạnh lùng bảo người đuổi ra ngoài.
Đúng lúc ấy, Giang Tiêu bước tới. Ta lập tức ôm lấy chân hắn, nghẹn ngào van xin hắn nhớ đến tình nghĩa xưa mà nói giúp một lời.
Hắn ngồi xuống, nhẹ nhàng lau nước trà trên mặt ta.
“Về đi, lát nữa ta sẽ sai người đưa than tới.”
Hắn vén rèm bước vào phòng. Qua lớp cửa mỏng, ta nghe hắn dịu giọng hỏi:
“A Nhung, hôm nay hài tử có khiến nàng mệt không?”
Chiều muộn hôm ấy, quả thật có người đưa than tới. Nhưng là loại than đen khét nồng, độc khí đầy ắp, xưa nay chẳng ai dám đốt trong phòng.
Ta nhóm than ở góc sân, sưởi cho chiếc chăn thật ấm, rồi mang vào nhà đắp cho Huệ nhi.
Nàng nép vào lòng ta, giọng nhỏ như tiếng mèo con, mang theo vẻ buồn buồn.
“Ngạch nương, có phải… con sắp có đệ đệ rồi không?”
Ta khẽ xoa mái tóc mềm của nàng, dịu giọng đáp.
“Phải, chờ mẫu thân sinh đệ đệ rồi, Huệ nhi hãy thường lui tới chỗ mẫu thân, đùa vui với đệ đệ, nàng ấy vui lòng sẽ thương con, có khi còn muốn dẫn con theo bên cạnh.”
Trên gương mặt nhỏ bé kia thoáng hiện vẻ cố chấp.
“Nàng ấy không phải mẫu thân của con. Con chỉ có một mình ngạch nương thôi.”
Nàng bỗng rúc đầu vào lòng ta sâu hơn một chút, thì thầm.
“Thật ra con biết… người cũng không phải mẫu thân ruột của con.”
Ta khựng lại.
Từ khi nàng còn đỏ hỏn trong tã, chính tay ta ôm bế, canh chừng nhũ mẫu cho bú, thay tã, tắm gội, mặc yếm.
Từ một hài nhi gầy yếu, nhỏ bé như mèo con, đến nay đã biết nói cười, biết giận hờn. Cả phủ chưa từng ai nhắc đến mẹ ruột của nàng, đến mức chính ta cũng quên mất, mình không phải là người sinh ra nàng.
Ta mỉm cười hỏi.
“Vậy Huệ nhi không thương ngạch nương nữa sao?”
Tiểu nha đầu lắc đầu mạnh như trống bỏi.
“Không phải vậy. Con thương ngạch nương nhất. Người không sinh ra con, mà vẫn đối xử với con tốt như thế.”
Ta khẽ ôm nàng chặt hơn, trong lòng nghèn nghẹn.
Ta hỏi, giọng trầm xuống.
“Là ai nói với con, rằng ta không phải mẫu thân ruột?”
Huệ nhi ngẫm nghĩ một chút, rồi chậm rãi đáp.
“Một lần con chơi trong thư phòng của phụ thân, thấy phụ thân cất một bức họa. Phụ thân nói, đó là thân mẫu của con.”
Nàng ngừng một chút, rồi ngước mắt nhìn ta.
“Phụ thân bảo… người mà phụ thân thương nhất chính là thân mẫu của con.”
Lần đầu tiên trong bao năm qua, ta bỗng thấy tò mò về người đã khuất — vị chính thê đầu tiên của Giang Tiêu.