Ta bởi mệnh cách tốt lành, được chọn làm đồng dưỡng tức* cho tiểu thiếu gia Phó gia.
(*hai người được nuôi lớn cùng nhau như huynh muội trong cùng một nhà, không nhất thiết cùng huyết thống.)
Song, chàng chẳng hề để mắt tới ta.
“Bảo ta cưới một tiện tỳ, khác nào bảo ta đi tìm cái chết?”
Ta không hé môi nửa lời, chỉ một mực theo sau chàng.
Đánh cũng không đi, mắng cũng chẳng sợ.
Mặt dày bám riết lấy chàng, dốc công lấy lòng.
Một lần gặp nạn, ta thay chàng đỡ mũi tên trí mạng, suýt nữa mất mạng.
Tiểu thiếu gia cuối cùng cũng chịu liếc nhìn ta một cái.
“Ngươi mang tiện mệnh, cứu ta là phúc phần của ngươi.”
Từ đó về sau, chàng ngạo kiều mà tiếp nhận sự quan tâm của ta.
Tiểu thiếu gia vừa tròn mười tám, lão gia cùng phu nhân bắt đầu lo chuyện hôn sự cho chúng ta.
Nào ngờ trong yến tiệc sinh thần, chàng vừa gặp đã si mê tiểu thư Thẩm gia.
Chàng sống chết không chịu cưới ta.
“Lâm Thanh Nhi sinh ra là nô tỳ, dựa vào đâu mà trở thành chủ mẫu?!”
Lão gia nổi giận, định đánh chết tiểu thiếu gia.
Chàng không phục, liền mang theo Thẩm tiểu thư bỏ trốn.
Lão gia vì tức giận mà ngã bệnh, bệnh đến nguy kịch.
Ta quỳ trước giường bệnh của ông.
“Lão gia, nếu con đã định trở thành nhi tức Phó gia, vậy... có thể là Đại thiếu gia không?”
Đại thiếu gia mất thê tử đã tám năm, chinh chiến bên ngoài suốt bảy năm.
Ta biết, tháng sau chàng ấy sẽ hồi kinh.
1
Phó lão gia cùng Phó phu nhân kinh ngạc nhìn ta: “Con nguyện làm kế thất sao?”
“Nguyện ý.” Ta gật đầu.
Năm ta bảy tuổi, gia cảnh nghèo khổ, mẫu thân đành đem ta bán cho bọn buôn người.
Sau đó, ta lại bị bán vào phủ họ Phó.
Ban đầu chỉ định làm tỳ nữ, nào ngờ cơ duyên trùng hợp, ta lại trở thành đồng dưỡng tức của tiểu thiếu gia Phó phủ.
Nghe nói mấy năm trước, Phó gia gặp vận xui triền miên.
Phó lão gia lần lượt mất đi song thân, lại bị tiểu nhân hãm hại, bị giáng chức.
Phó phu nhân mắc phải chứng bệnh quái lạ, bao thuốc men cũng không trị khỏi.
Phó đại thiếu gia trọng thương nơi sa trường, thê tử khó sinh, mẫu tử cùng mất.
Phó tiểu thiếu gia thân thể yếu nhược, đại phu chẩn rằng khó sống qua mười lăm.
Sau đó, Phó gia được cao nhân chỉ điểm, đưa ra một bát tự, khuyên Phó lão gia tìm một nữ hài mang mệnh cách ấy về làm đồng dưỡng tức, có thể hóa giải tai ương.
Quả đúng như lời cao nhân, từ khi ta được gả cho Phó Hành Tri làm đồng dưỡng tức, Phó gia liền dần dần khởi sắc.
Phó lão gia được triều đình trọng dụng trở lại, khôi phục quan chức.
Bệnh tình của Phó phu nhân cũng kỳ tích thuyên giảm.
Phó đại thiếu gia trên chiến trường liên tục lập công, trở thành thiếu tướng lừng danh một vùng.
Phó tiểu thiếu gia chẳng những vượt qua được năm mười lăm mà thân thể còn ngày càng cường kiện.
Phó lão gia và phu nhân đem mọi công lao đều quy về ta, sủng ái ta hết mực.
Chỉ có Phó Hành Tri, từ khi gặp ta đã ghét cay ghét đắng.
Chàng nói ta xuất thân tiện tỳ, không xứng với chàng.
Nhưng ta không oán giận, vẫn một lòng tìm cách lấy lòng chàng.
Bởi ta hiểu rõ, nếu không phải vì làm đồng dưỡng tức thì cả đời này ta cũng chỉ là một nô tỳ.
2
Sắc mặt Phó lão gia cùng phu nhân đầy vẻ phức tạp.
Có lẽ họ cũng chưa từng nghĩ tới, ta lại nguyện gả cho đại thiếu gia Phó Thành.
Phó Thành lớn hơn Phó Hành Tri mười tuổi.
Mà ta thì lại nhỏ hơn Hành Tri ba tuổi.
Lúc ta nhập Phó phủ, Phó Thành vừa mất thê không lâu, tự nhốt mình trong phòng, sống những ngày u uất.
Ta hình như đã từng gặp chàng ấy mấy lần nhưng đã chẳng còn ấn tượng gì.
Sau đó, biên cương khẩn cấp, chàng ấy liền ra trận, một lần đi là bảy năm.
Tới mấy hôm trước, Phó gia mới nhận được tin từ biên cương báo về: Phó Thành sẽ hồi kinh vào tháng sau.
“Thanh Nhi, ta không muốn con phải chịu uất ức.”
Phó phu nhân nhìn ta, ánh mắt đầy thương xót.
Những năm qua, bà nuôi ta như kim chi ngọc diệp.
Dường như bà đã quên mất ta vốn là thân phận nô tỳ.
“Không uất ức đâu ạ.”
Ta mỉm cười đáp: “Có thể làm kế thất của đại thiếu gia là phúc phận của Thanh Nhi.”
“Nhưng chẳng phải người con một lòng vẫn luôn là Hành Tri sao?”
Thích là thích.