4
Ta không ngờ Phó Thành lại trở về sớm ba ngày.
Lúc ấy ta đang trong khuê phòng thêu gối uyên ương.
Gần đây ta không còn chạy theo Phó Hành Tri, ngược lại, chàng lại thường xuyên chủ động tìm đến.
Chàng nhìn chiếc gối ta đang thêu, gương mặt đầy khinh bỉ: “Lâm Thanh Nhi, với tay nghề thêu thùa này, dù có tặng ta thì ta cũng chẳng thèm!”
“Không phải thêu để tặng ngài.”
“Không tặng ta thì tặng ai?”
Phó Hành Tri cười khẩy.
“Chẳng lẽ một nữ tử chưa xuất giá như ngươi lại muốn dùng gối uyên ương? Hay là ngươi nhớ ta đến phát điên rồi?”
“Tiểu thiếu gia.”
Ta ngẩng đầu nhìn chàng.
“Ngài đã đính hôn với Thẩm tiểu thư thì nên giữ mình trong sạch. Nam nữ thụ thụ bất thân, ở chung một phòng là điều không hợp lễ nghi.”
“Giả tạo!”
Phó Hành Tri mỉa mai.
“Ta muốn xem ngươi giả vờ được bao lâu!”
Nói xong, chàng xoay người rời đi.
Vừa bước vài bước lại quay lại, tức giận mắng: “Lâm Thanh Nhi, ngươi tốt nhất nên biết thân biết phận! Ngươi thật sự cho rằng lớn lên ở Phó gia là ngươi đã trở thành tiểu thư khuê các rồi sao?!”
“Ta nói cho ngươi biết, rời khỏi ta, ngươi chẳng là gì cả!”
“Bên ngoài không có nhà quyền quý nào muốn cưới một tiện tỳ cả.
Cái gọi là mệnh tốt của ngươi cũng chỉ có giá trị trong Phó phủ này thôi!
Một khi rời khỏi đây, ngươi chẳng đáng một xu!”
Ta cắn môi.
Mũi kim bất cẩn đâm vào đầu ngón tay.
“Vậy sao?”
Ta nhẫn nhịn đau, hỏi lại: “Vậy ta phải để ngài sỉ nhục ta như vậy mãi sao? Cho dù ta đã không còn muốn gả cho ngài nữa.”
“Ta…”
Ánh mắt Phó Hành Tri thoáng chốc bối rối nhưng lại cứng miệng nói: “Ai bảo ngươi từng khiến ta buồn nôn suốt bao năm trời! Lại còn để người ngoài chê cười ta!”
Ta biết, Phó Hành Tri từng bị đám công tử quyền quý trêu chọc.
Trong vòng giao du của chàng, kẻ có hôn ước đều là hoàng thân quốc thích hoặc danh môn khuê tú.
Chỉ có chàng phải cưới một đứa xuất thân tiện tỳ.
“Lâm Thanh Nhi, ngươi mau gả đi cho khuất mắt ta!”
Phó Hành Tri bỗng cao giọng: “Ngươi không gả ta không yên lòng! Lỡ như phụ mẫu ta mềm lòng, thấy ngươi đáng thương mà bắt ta nạp ngươi làm thiếp thì sao?! Quá đáng sợ!”
Chàng càng nói càng hăng.
“Ta nghe nói, nhi tử của mã nô trong phủ đã hai mươi lăm tuổi mà chưa cưới được thê. Hay là ngươi gả cho hắn đi. Dù sao thì nô tài cũng chỉ nên cưới nô tài.”
Nhi tử mã nô trong phủ, ta từng gặp.
Phó Hành Tri cũng từng thấy.
Mấy năm trước bị ngựa giẫm, mất một chân.
Trên mặt cũng có sẹo lớn, nhìn rất dữ tợn.
Vì thế chẳng cô nương nào muốn lấy.
Ta hít sâu một hơi.
Ta vốn đã sớm có chuẩn bị cho sự ghét bỏ của Phó Hành Tri.
Nhưng lúc này, ta vẫn nghẹn một bụng khí, đau đến không chịu được.
Ta trừng mắt nhìn chàng.
Phó Hành Tri có lẽ chưa từng thấy ta như vậy, khí thế cũng vơi đi mấy phần.
Chàng mím môi: “Ngươi nghĩ thử đi, nếu ngươi đồng ý thì ta sẽ bảo phụ mẫu đứng ra làm chủ.”
Chàng để lại câu đó rồi bỏ đi.
Ta gắng nén cơn giận.
Khi nghe thấy tiếng bước chân quay lại, ta không buồn ngẩng đầu, liền ném luôn chiếc gối uyên ương đang thêu về phía người kia: “Ngươi có thể tránh xa ta một chút được không?!”
Ngay sau đó, một giọng nam xa lạ vang lên bên tai ta: “Ta khiến nàng… chán ghét đến thế sao?”
5
Ta chợt ngẩng đầu, nhìn nam nhân trước mặt.
Chàng ấy thân hình cao lớn, ngũ quan đoan chính, làn da ngăm đen.
Dáng dấp có vài phần giống Phó Hành Tri nhưng lại cao lớn uy vũ hơn nhiều.
Áp lực tỏa ra từ chàng ấy cũng mạnh mẽ hơn hẳn.
Gần như ngay khoảnh khắc đó, ta đã đoán được người này chính là Phó Thành.
Chẳng phải nói chàng ấy còn ba ngày nữa mới trở về sao?
“Không nhận ra nữa rồi?”
Phó Thành nhìn ta, hỏi.
Rồi chàng ấy thản nhiên nói tiếp: “Cũng đúng, lúc ta đi, nàng mới chỉ bảy, tám tuổi.
Không nhớ cũng là chuyện thường.”
“Đại thiếu gia.”
Ta gọi chàng ấy.
Ánh mắt Phó Thành khẽ động.
“Là… đại thiếu gia, đúng không?”
Ta vẫn không dám chắc, lại cất lời xác nhận.
“Ừ.”
Chàng ấy ừ khẽ, tiếng từ yết hầu vang lên trầm thấp.
“Phu nhân chẳng phải nói…Ngài ba ngày sau mới trở về sao?”
Ta vội hỏi.
“Ba ngày nữa… là ngày thành thân.”
Phó Thành nhìn ta.
Dưới ánh nhìn ấy, mặt ta bất giác nóng bừng.
Hẳn là vì…
Thân phận cả hai đang dần chuyển đổi, khiến ta không khỏi ngượng ngập.
Thật ra suốt một tháng chờ Phó Thành trở về, ta vẫn không ngừng nghĩ tới…
Khi gặp lại chàng ấy, ta nên đối diện thế nào?