4.
Ta lắc đầu, bình thản đối diện với ánh mắt hắn.
“Giờ ta hối hận rồi. Ta không muốn gả cho ngươi nữa.”
“Tại sao?!”
Phó Lệnh Quân giật phắt ngọc bội bên hông, ném mạnh xuống đất.
Đó là lễ vật sinh nhật năm hắn mười sáu tuổi, do chính tay ta chọn tặng.
Tiếng ngọc vỡ thanh thoát vang lên, ta chỉ liếc qua một cái rồi dời mắt đi, còn Phó Lệnh Quân thì mắt đỏ hoe.
“Ngươi thật sự muốn biết vì sao sao?”
Thấy hắn gật đầu, ta khẽ thở dài một hơi.
“Vì ngươi ích kỷ, tự phụ, lại vô liêm sỉ. Ngươi không phân biệt được ranh giới, chẳng biết đúng sai, đã là nam nhân sắp đội mũ trưởng thành, lại vẫn hành xử như đứa trẻ chưa hiểu sự đời, tùy hứng ngông cuồng, không biết chừng mực.”
Phó Lệnh Quân sững sờ tại chỗ, hồi lâu mới lẩm bẩm.
“Không phải vì Diệu Ân sao?”
Ta nhìn hắn, như thể cuối cùng cũng đã nhìn rõ con người thật của hắn, khẽ nhíu mày.
“Có liên quan, nhưng gốc rễ là ở ngươi.”
Không muốn nói thêm điều gì, ta ra hiệu cho phu xe nhanh chóng lên đường.
Tưởng rằng có thể để Phó Lệnh Quân lại phía sau, nào ngờ hắn lại vung kiếm chém chết ngựa kéo xe của ta.
Chiếc xe chao đảo dữ dội, ta và Bình Thúy đều bị hất văng xuống đất.
Phó Lệnh Quân bước tới trước mặt ta, không thèm hỏi han một câu, liền ngang nhiên ôm lấy ta.
“Chu Thanh Uyển, chuyện hôm nay cứ coi như chưa từng xảy ra, hưu thư ta cũng xem như chưa từng nhận.”
“Ngươi ngoan ngoãn chờ ở nhà, ngày mai ta sẽ tới cửa cầu hôn.”
Giọng hắn trầm thấp, gần như ra lệnh.
Ta chẳng buồn thuận theo, giơ tay tát thẳng vào mặt hắn một cái.
“Buông ta ra!”
Phó Lệnh Quân sững người, đờ đẫn nhìn ta. Đây là lần đầu tiên ta tát hắn.
Trước kia, cho dù hắn có làm gì quá đáng, ta cũng chỉ giận dỗi một mình, chờ hắn tới dỗ. Hoặc nếu hắn không tới, ta lại là người chủ động bước đến làm hòa.
Chính vì vậy, càng về sau, hắn lại càng không muốn dỗ dành ta nữa.
Bởi hắn biết, ta sẽ mãi mãi đi theo sau hắn.
Ta vùng khỏi vòng tay hắn, rồi thản nhiên đẩy Từ Diệu Ân – người đang làm ra vẻ đau lòng – về phía hắn.
“Đã mang ơn cứu mạng thì cứ lấy thân báo đáp đi. Phó Lệnh Quân, đừng để ta phải ghét ngươi.”
Lần này, Phó Lệnh Quân lại đẩy Từ Diệu Ân ra.
Có lẽ, hắn rốt cuộc cũng nhận ra… ta là thật lòng muốn rời đi.
Hắn vội lao đến ôm chặt lấy ta. Dù ta cắn mạnh vào vai hắn một cái, hắn vẫn không buông tay.
Ngược lại, hắn còn ra lệnh cho người giữ chặt Bình Thúy, muốn cưỡng ép đưa ta trở về.
Ta bắt đầu sốt ruột. Giờ hẹn với Thái hậu đã quá, nếu lỡ mất… đây có thể là cơ hội cuối cùng của ta.
Ngay khi ta không biết phải làm gì, có người tới.
5.
“Ta còn tưởng sao Chu cô nương vẫn chưa tới, thì ra là bị chó hoang chặn đường.”
Người tới khoác một thân cẩm bào màu đen, dung mạo thâm trầm, vóc dáng cao lớn, chính là Nhiếp chính vương đương triều, cũng là ngoại thích của Hoàng gia – cháu trai ruột của Thái hậu, Giang Tuấn Ngọc.
Đối mặt với Phó Lệnh Quân, hắn chẳng chút khách khí mà buông lời châm chọc.
“Phó công tử, bản vương phụng mệnh Thái hậu, đến đón Chu cô nương nhập cung.”
Giang Tuấn Ngọc liếc ta, hơi nhướng mày.
Sắc mặt Phó Lệnh Quân khó coi đến cực điểm. Phải đến khi Từ Diệu Ân kéo tay áo hắn, hắn mới chịu thả ta xuống.
“Thanh Uyển!”
Thấy ta xoay người rời đi, Phó Lệnh Quân vẫn không nhịn được gọi với theo.
“Ta nhất định sẽ cưới nàng, ta sẽ thay đổi!”
Ta khẽ liếc hắn một cái, có phần bất ngờ.
Từ nhỏ đến lớn, phụ mẫu nhà họ Phó luôn mong hắn học hành đàng hoàng, tuân thủ lễ giáo, nhưng hắn chẳng bao giờ nghe lời.
Ngay cả ta, được cậy nhờ khuyên bảo mấy câu, cũng luôn bị hắn cau có cắt ngang.
Xưa nay, chỉ có Từ Diệu Ân mới khiến hắn thay đổi đôi chút.
Vậy mà giờ ta lại nghe thấy gì? Phó Lệnh Quân… cũng nói muốn thay đổi sao?
Nực cười thật.
Nhưng ta chẳng buồn nói gì, chỉ dứt khoát quay lưng rời đi.
Giang Tuấn Ngọc đích thân đỡ ta lên xe ngựa mới, phía sau vẫn còn vọng lại tiếng hô gọi của Phó Lệnh Quân.
Sau này ta mới biết, hôm ấy hắn đã cúi người nhặt từng mảnh ngọc vỡ, máu rớm đầy tay, chỉ để xin ta tha thứ.
Nhưng cho dù ta có biết đi nữa… ta cũng chẳng mảy may mềm lòng.
Sau khi vào cung, ta an tâm làm nữ quan bên cạnh Thái hậu, học quy củ từ các cung nhân lớn tuổi, giúp đỡ xử lý việc trong cung.
Chớp mắt đã nửa tháng trôi qua.