Mãi đến khi Phó Lệnh Quân ngất lịm, người Phó phủ mới vội vàng dìu hắn rời đi.
Lúc rời khỏi, từng người đều rụt rè cúi đầu, như thể chỉ hận không thể lùi càng xa ta càng tốt.
Có lẽ bọn họ chưa từng nghĩ, sẽ có một ngày ta trở nên tàn nhẫn đến thế.
Nhưng họ chẳng thể trách ta. Bởi vì người sai trước… là Phó Lệnh Quân.
Về sau, khi Phó Lệnh Quân bình phục, lại không thấy có tin gì về chuyện hắn hưu thê.
Nghe người ta nói, quả thật hắn không bỏ Từ Diệu Ân, nhưng lại nhốt nàng ta ở hậu viện suốt ngày, lạnh nhạt như người dưng, thậm chí không ít lần còn ra tay.
Phụ mẫu Phó gia vốn không thường ở phủ, người trong phủ lại đều đứng về phía Phó Lệnh Quân, chẳng ai ưa gì Từ Diệu Ân, lại càng không ai thay nàng ta nói đỡ một câu.
Ngay cả người nhà họ Từ, nàng ta cũng không sao liên hệ được.
Trái ngược với tình cảnh ấy, Phó Lệnh Quân lại sống như chẳng có chuyện gì xảy ra. Mỗi ngày đều thong dong mang theo chút đồ vật nho nhỏ đến phủ họ Chu, tặng mấy món đồ mà nữ tử thường thích. Ngoài ra thì thường xuyên ra vào thư viện, chuyên tâm đọc sách, ra dáng tu tỉnh như kẻ thức ngộ.
Chỉ trong một thời gian ngắn, khắp nơi đều truyền nhau rằng thiếu gia Phó gia đã hoàn toàn thay tính đổi nết.
Nhưng ta biết rõ hơn bất kỳ ai.
Ta biết Phó Lệnh Quân từng đứng trước cửa Chu phủ suốt nhiều ngày, bất kể nắng mưa, chỉ để chờ gặp ta.
Mãi cho đến khi gã giữ cửa nhìn không nổi nữa, nói cho hắn biết — ta đã rời khỏi kinh thành rồi — hắn mới chịu từ bỏ, quay về thư viện tiếp tục học hành.
Dù vậy, hắn vẫn đều đặn cho người mang đồ đến Chu phủ như thường lệ.
Mà thời điểm ấy, ta đang cùng Giang Tuấn Ngọc rong ruổi chân trời góc bể.
Càng đi xa, những chuyện về Phó Lệnh Quân càng ít lọt vào tai ta.
Lần ấy trước khi khởi hành, biết ta yêu thích thư tịch, Giang Tuấn Ngọc đặc biệt dẫn ta đến Khương Thành — nơi được truyền tụng là quê hương của cổ thư.
Suốt một năm ấy, được Thái hậu cho phép, ta chu du khắp non sông, mà người luôn sát cánh bên cạnh — vẫn là Giang Tuấn Ngọc.
Hắn vốn đã thoái lui khỏi quyền lực, chẳng vướng bận điều gì, nên cùng ta vui chơi cũng vô cùng tự tại.
Hắn hiểu biết rộng, từng trải phong phú, vừa là người bảo hộ, vừa là người thầy. Nhờ có hắn, ta vừa được an toàn, lại vừa học thêm được rất nhiều điều.
Từ chút ngượng ngùng lúc ban đầu, chẳng mấy chốc chúng ta đã trở nên thân thiết tự nhiên.
Lại thêm một mùa xuân nữa, ta cùng Giang Tuấn Ngọc trở về kinh thành.
Phụ mẫu sớm nghe tin ta về, đã chờ sẵn nơi cổng thành.
Khi ta và Giang Tuấn Ngọc nắm tay nhau vừa bước đến cửa phủ, bỗng từ trong đám đông phía trước, một bóng người đột nhiên lao ra.
Ánh thép sắc lạnh lóe lên dưới ánh nắng.
Lưỡi dao trong tay kẻ ấy… nhắm thẳng về phía ta mà đâm tới.
Lúc ta còn đang sững sờ, Giang Tuấn Ngọc đã lập tức chắn trước người ta, tay không chộp lấy lưỡi dao, rồi tung một cước đá kẻ đó ngã nhào xuống đất.
“Không sao chứ?”
Ta vội nắm lấy tay hắn, lòng bàn tay đầy máu tươi. Vết thương xem ra không hề nhẹ.
Không nghĩ ngợi gì, ta liền lấy khăn tay ra băng bó cho hắn ngay tại chỗ.
Băng xong rồi, lòng ta vẫn còn bàng hoàng, nắm chặt lấy tay hắn định đưa đi tìm đại phu.
Mãi đến khi nhận ra Giang Tuấn Ngọc đang lặng lẽ nhìn ta, ta mới giật mình nhận ra — mình đã nắm tay hắn quá lâu, quá tự nhiên, quá thân mật.
Ta thoáng sững lại, vội buông tay ra, gò má bất giác ửng đỏ.
Đúng lúc ấy, thích khách cũng bị áp chế.
Khi tấm vải trùm đầu được vén lên, cả đám đông lập tức sửng sốt — kẻ tập kích ta lại là Từ Diệu Ân!
Nàng ta cười lớn như điên, rồi bỗng òa khóc, miệng lẩm bẩm nguyền rủa điều gì đó, câu từ lộn xộn, khó nghe rõ, nhưng loáng thoáng vẫn nghe thấy tên ta và Phó Lệnh Quân.
Toàn thân nàng ta nhơ nhớp, bốc mùi hôi thối, khuôn mặt tàn tạ đến mức gần như không thể nhận ra. Chỉ cần nhìn qua, cũng đủ hiểu trong Phó phủ, nàng ta đã phải sống ra sao.