1.
Ta tên là An An.
Mẹ ta qua đời ngay sau khi sinh ta ra, cha ta một đời làm tú tài, cả đời sống trong nghèo khó nhưng chưa từng thôi mơ ước “nuôi con gái thành rồng”.
Trước lúc lâm bệnh nặng, cha cắn răng gom góp hết thảy gia sản, nhờ người chạy vạy, để ta giả trai vào phủ huyện làm một sai nha quèn.
Ngày đầu tới phủ, Trương sư gia nhìn ta, chân mày chau chặt lại:
“Lùn thì chớ, người lại nhỏ xíu như vậy, vào huyện nha thì làm được cái gì chứ?”
Ta cúi đầu, rụt rè đáp:
“Tiểu nhân việc gì cũng có thể làm, chỉ cần có cơm ăn là được rồi.”
Thấy ta đáng thương, Trương sư gia cuối cùng cũng cho ở lại.
Sáng hôm sau, ta xách theo chiếc tay nải bé xíu, chính thức bước chân vào nha phủ, nào ngờ không được phân công việc gì, mà lại bị dẫn thẳng đến hậu viện của tri huyện đại nhân.
Tên tiểu đồng dẫn đường chỉ vào hành lang phía trước, nói:
“Trương sư gia bảo rằng trong nha phủ chẳng có việc gì vừa sức ngươi, thôi thì tạm thời theo hầu bên cạnh đại nhân đi.”“Đến đây là được rồi, ngươi tự vào đi.”
Chức sai nha danh chính ngôn thuận bỗng chốc hóa thành người hầu riêng của tri huyện. Ta ủ rũ cúi đầu, chẳng mấy vui vẻ mà cất bước.
Xuyên qua hành lang dài hun hút, đi đến thủy tạ, ta bất ngờ đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc như gỗ lim.
Chỉnh lại chiếc mũ vừa bị va lệch, ta lí nhí lẩm bẩm:
“Xin lỗi… ta không cố ý…”
“Thân thể ngươi làm bằng sắt chắc? Đụng vào đau muốn chết!”“Ngươi đâm vào ta, lại trách ta là sắt thép à?”
Giọng nói lạnh lẽo vang bên tai, ta ngẩng đầu lên—Đối diện với một đôi mắt sâu như đáy giếng, trầm lặng mà sắc bén.
Trong nha phủ lại có một nhân vật tuấn mỹ thế này sao?
Trương sư gia từ sau lưng nam nhân ấy ló đầu ra, ra sức nháy mắt với ta.“Đại nhân, đây là gia đinh mới tuyển cho ngài, tên gọi Tống Thanh Vân.Tiểu tử này vụng về không hiểu quy củ, lỡ va phải ngài, hạ quan xin thay mặt nó tạ lỗi.”
Nam nhân tuấn tú phút chốc hóa thành... mặt lạnh như cứng đanh.Lạnh giọng hỏi:“Hắn là thân thích nhà ngươi à?”
Trương sư gia vội vã xua tay:“Không không, đại nhân hiểu lầm rồi. Hạ quan chỉ thấy nó đáng thương nên ra tay giúp đỡ đôi chút.”
Nam nhân kia hừ lạnh:“Xem ra cái tật lo chuyện bao đồng của Trương sư gia vẫn chưa sửa được.Hồ sơ ba năm qua, ngươi đã sắp xếp xong chưa?”
“Hôm nay, hôm nay nhất định sẽ đưa đến thư phòng đúng như đại nhân căn dặn!”
Trương sư gia như được gắn thêm cánh, ba chân bốn cẳng vội vã rời đi.
Chỉ đến lúc đó, vị tri huyện đại nhân kia mới quay người nhìn ta, chậm rãi mở lời:“Tống Thanh Vân? Tên không tệ. Nói xem, ngươi biết làm những gì?”
Ta bắt chước Trương sư gia, khom người hành lễ:“Rót trà bưng nước, chẻ củi nhóm lửa, giặt giũ nấu cơm, việc gì cũng biết.”
Người trước mặt khẽ nhíu mày, rõ ràng là không vui.“Phủ tri huyện không thiếu nha hoàn, ngươi trở về đi.”
Lời vừa dứt, người ấy đã xoay người bỏ đi.
Nghĩ tới tâm nguyện cuối cùng của phụ thân, ta liền lon ton chạy đuổi theo.“Lão gia thanh thiên đại lão gia, tiểu nhân không cha không mẹ, không chốn nương thân, xin ngài rộng lòng cho ở lại!”“Tiểu nhân… tiểu nhân còn biết nấu rượu, làm điểm tâm… còn biết may vá nữa…”
Thấy người kia vẫn không chút động lòng, ta gãi gãi đầu, nghĩ một hồi rồi vội vàng nói thêm:“Thầy bói từng nói ta có tướng phúc khí, mệnh mang vượng tài vượng vận. Đại nhân mà thu nhận ta, sau này nhất định phú quý song toàn, công danh rạng rỡ!”
“Bổn quan không tin mấy chuyện vớ vẩn ấy.”
Khó khăn lắm mới khiến được vị đại nhân này mở miệng, ta lập tức níu tay áo hắn, cố bám lấy mà nói tiếp:“Đúng rồi! Ta biết chữ, có thể giúp đại nhân chép sách nữa!”
Sau một hồi ta lải nhải năn nỉ, nịnh hót đủ kiểu, cuối cùng Tạ Yến cũng chịu để ta ở lại.
Chỉ là… được ở lại cũng chẳng phải chuyện gì đáng vui.Bởi vì — Tạ Yến là kiểu người cực kỳ khó ở chung.
Không phải ta bịa chuyện đâu. Trong phủ ai ai cũng thừa nhận điều đó, gặp hắn đều tránh xa ba thước.Chỉ có ta – kẻ xui tận mạng – trở thành kẻ hầu cận bên cạnh hắn, suốt ngày xoay như chong chóng.
2.
Tuổi trẻ có khác, Tạ Yến đặc biệt kiên nhẫn… trong khoản hành hạ người khác.
Trà pha lên thì hoặc là quá nóng, hoặc là quá nguội.Lúc thì than thở lá trà ít quá nhạt nhẽo, lúc lại trách lá nhiều quá đắng nghét.
Ta ra vào đến mấy chục lượt, mồ hôi vã ra như tắm, hắn mới chịu gật đầu hài lòng.“Thân thể ngươi nhỏ xíu như thế, lỡ gặp nguy hiểm thì chạy còn chẳng nổi. Chạy qua chạy lại nhiều cũng tốt, rèn thể lực chút.”
Trương sư gia bên cạnh cười híp mắt phụ họa:“Đại nhân nhà ta đúng là nhìn xa trông rộng!”
Ta vừa xoa cổ tay đau nhức, vừa cười nịnh:“Tiểu nhân vào phủ tri huyện cũng là để học hỏi rèn luyện. Đại nhân có việc gì cứ sai bảo, tiểu nhân nguyện dốc sức hầu hạ.”
Tạ Yến tiện tay nhấc cuốn sách trên án thư, ném về phía ta:“Sao lại một lượt cuốn này cho bản quan.”