1
Nghe nói Tạ Xuyên về nước rồi, còn dẫn theo vị hôn thê, chuẩn bị kết hôn.
Để tránh mặt anh ta, tôi âm thầm ném thiệp mời họp mặt kỷ niệm trường vào thùng rác.
Nhóm chat lớp học thì sôi nổi náo nhiệt, nghe đâu Tạ Xuyên vung tay một cái, tặng luôn cho trường một tòa thư viện.
Nhiều người hô hào đợi xong lễ thì tụ họp một bữa.
Tôi im lặng tắt điện thoại, không phản hồi gì nữa.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ gặp lại Tạ Xuyên, lại càng không ngờ sẽ gặp nhau trong tình cảnh hoàn toàn không kịp chuẩn bị như thế này.
Trong phòng VIP, anh ngồi ở vị trí chủ tiệc, cao cao tại thượng, bên cạnh là bạn gái xinh đẹp, xung quanh toàn tiếng tâng bốc nịnh nọt.
Tôi chết lặng tại chỗ, món ăn trên tay bỗng trở thành củ khoai nóng bỏng.
Tôi hít sâu một hơi, cúi thấp đầu hết mức, nhanh chóng đặt món lên bàn.
Vừa định xoay người rời đi, liền nghe một giọng nói đầy mất kiên nhẫn vang lên:
“Ê, phục vụ gì mà làm ăn vậy? Làm đổ nước sốt lên túi của tôi rồi này!”
Ngay lập tức, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía tôi.
“Xin lỗi, bao nhiêu tiền? Tôi sẽ đền.”
Tôi cúi đầu, hạ giọng đáp lại.
“Chị gái à, cái túi này chị biết là gì không? Chị định lấy gì ra đền?”
Bạn gái nhỏ của Tạ Xuyên cau mày, giọng nói mang theo chút mỉa mai.
Tình cảnh khó xử, tôi đành cắn răng định lên tiếng.
Bỗng trong đám đông có người nhận ra tôi, bật cười:
“Ồ~ chẳng phải là Cố Kiều sao? Không đến họp lớp, thì ra là đang làm phục vụ ở đây hả?”
Cả căn phòng bỗng rộ lên tiếng xì xào bàn tán.
Ai ai cũng biết, tôi từng là bạch nguyệt quang trong lòng Tạ Xuyên, cũng là cái gai khiến anh day dứt mãi không thôi.
Năm xưa anh yêu tôi đến điên cuồng, còn tôi thì vì chê anh nghèo mà dứt áo ra đi.
Giờ đây anh thành công rực rỡ, mỹ nhân vây quanh.
Còn tôi, từ hoa khôi của lớp biến thành trò cười.
Mọi người hiển nhiên đều đang chờ xem tôi bị bẽ mặt thế nào.
Tôi gắng gượng nuốt xuống nỗi xấu hổ, giữ vững lễ độ:
“Tôi biết cái túi này, là Hermès. Cô cứ ra giá, tôi chuyển khoản cho cô.”
Cô ta mỉm cười nhẹ nhàng, giọng vẫn ngọt ngào:
“Ồ, thì ra là chị Cố Kiều. Tạ Xuyên cũng từng nhắc đến chị với tôi.”
Cô ta ngừng một chút rồi chuyển giọng:
“Nghe nói năm đó hai người chia tay vì sính lễ hai trăm ngàn, thật là đáng tiếc.”
Vừa nói vừa từ tốn lau tay, liếc nhìn tôi rồi mỉm cười nhàn nhạt:
“Dù sao cũng là bạn học cũ, chị Cố Kiều lại cực khổ kiếm tiền như vậy, sao tôi nỡ bắt chị đền cơ chứ?”
Giả vờ rộng lượng, cười duyên dáng, rồi quay sang nhìn Tạ Xuyên bên cạnh, nhẹ giọng:
“Anh nói có đúng không, Tạ Xuyên?”
Tôi từng thấy đủ mọi dáng vẻ của Tạ Xuyên, chỉ chưa từng thấy anh kiêu ngạo như bây giờ.
Bộ vest đắt tiền, đồng hồ giới hạn, thậm chí còn đeo kính gọng vàng, dáng vẻ thành đạt rõ mồn một.
Rất gần, mà cũng rất xa.
Anh lạnh lùng nhìn tôi, ánh mắt sau tròng kính giao nhau trong tích tắc.
Tim tôi thoáng rối loạn, nhịp đập cũng khựng lại.
Tạ Xuyên nuốt khan một cái, ánh mắt dừng lại trên người tôi, trầm mặc hồi lâu rồi khẽ cười nhạt:
“Chỉ là cái túi thôi mà, mua cái khác là được.”
Giọng điệu thản nhiên, trong mắt là vẻ tôi chẳng thể hiểu nổi.
Năm xưa, chỉ vì muốn mua cho tôi cái LV hàng fake mà anh chắt bóp suốt một tháng trời.
Giờ thì khác rồi, anh đã có thể tiêu tiền không chớp mắt.
Đám đông xung quanh càng thêm hả hê, có người hô hào:
“Cố Kiều à, cái túi này cũng mấy chục ngàn đấy, cô cũng nên mời Tiểu Vy một ly để cảm ơn người ta đi.”
“Đúng vậy, chia tay rồi vẫn là bạn mà, gặp mặt rồi thì cùng tụ họp cho vui. Nhà hàng này không rẻ đâu, chắc cô cũng chẳng nỡ bỏ tiền ăn thường xuyên ha.”
Vài lời bông đùa, chẳng ai che giấu vẻ xem kịch.
Năm năm trước, nhắc đến Tạ Xuyên, ai cũng khinh thường: “Thằng nhóc nghèo rớt ấy hả?”
Lúc chúng tôi chia tay, người ta thì thầm sau lưng: “Sớm muộn gì cũng phải chia thôi.”
Giờ anh ngược dòng vươn lên đỉnh cao, những kẻ từng cười chê lại vội vàng trở mặt.
Còn nhắc đến Cố Kiều tôi, thì toàn những lời như “không có mắt nhìn người”, “tham phú phụ bần”, nhất là bây giờ, ai nấy đều tranh nhau đổ thêm dầu vào lửa.
Tôi nén hết xấu hổ, cười nhạt.
Đưa tay lên tai chỉnh lại bộ đàm:
“Quản lý Lý, mang túi của tôi lên phòng VIP.”
Đám đông nhất thời tò mò, quản lý khách sạn nhanh chóng xuất hiện.
Tôi nhận túi, thản nhiên đặt ngay trước mặt Tiểu Vy, cô ta rõ ràng bị hành động này làm cho sửng sốt.
Tôi điềm nhiên nói:
“Birkin da cá sấu phiên bản giới hạn, giá chắc gấp ba, bốn lần túi cô. Hôm nay không mang theo tiền mặt nhiều, lấy cái này đền cho cô, được chứ?”
Tiểu Vy sững người, một câu cũng không thốt nên lời.
Đám đông cũng lập tức im bặt, không khí lặng ngắt.
Tôi lấy lại tinh thần, ngẩng đầu, bổ sung thêm một câu:
“Hôm nay mọi người cứ tự nhiên, nhà hàng này là của vị hôn phu tôi. Hôm nay đông khách quá, tôi qua giúp một tay.”
Lại một khoảng im lặng, rồi làn sóng thì thầm dấy lên lần nữa.
Một lát sau, có người tìm cách cứu vãn bầu không khí:
“Ha ha, Cố Kiều đính hôn rồi à? Sao không thấy cô đăng gì lên vòng bạn bè?”
“Ừ, hơi gấp một chút, đợi đến khi cưới sẽ mời mọi người.” Tôi đáp.
Lễ đính hôn giữa tôi và Giang Thừa vừa gấp gáp lại vừa hài hước. Hai đứa bị gia đình giục cưới đến phát điên, liền dứt khoát nói dối là đang quen nhau. Ai ngờ hai bên vui mừng quá mức, cả đêm không ngủ, còn gọi điện thông báo họ hàng khắp nơi, sáng hôm sau là lo đính hôn luôn, sợ mất mối tốt.
Nếu không phải hôm đó là cuối tuần, có khi tụi tôi đã bị kéo thẳng đến cục dân chính rồi.
Trong đám đông, không biết ai lầm bầm một câu:
“Cái nhà hàng này là của vị hôn phu cô? Tôi nhớ ông chủ nhà hàng này cũng ngoài năm mươi rồi thì phải?”
“Ngoài năm mươi thì sao? Có tiền là được mà.”
“Cố Kiều, sau khi chia tay với Tạ Xuyên, chẳng lẽ cô gả cho ông già giàu có à?”
Không khí đang căng liền bị khuấy động, mọi người lại rộ lên bàn tán, ánh mắt cũng dần nhuốm vẻ khinh thường.
Nhà hàng này do Giang Thừa mở mấy năm trước, vì bận công việc ở xa nên vẫn do chú Giang quản lý.
Ý ngoài lời của họ chẳng qua là: Cố Kiều cô chỉ là dựa vào sắc đẹp để gả cho đại gia già thôi.
2
Ngay khi mọi người còn đang xôn xao bàn tán, cửa phòng bao bật mở, kèm theo một câu đùa vang lên:
“Ơ kìa, tôi vắng mặt một lát mà đã có người bắt nạt vợ tôi rồi à?”
Giang Thừa sải bước dài tiến lại gần tôi, giơ tay nới lỏng cà vạt, rồi tự nhiên vòng tay ôm lấy vai tôi, ánh mắt quét một vòng khắp căn phòng.
Mọi người nhất thời sững sờ.
“Vợ? Lớp trưởng… người đính hôn với Cố Kiều là cậu á?”
Khoảnh khắc đó, Tạ Xuyên – người im lặng từ đầu buổi – tay cầm ly rượu cũng khẽ run lên, ánh mắt lạnh lẽo lặng lẽ dời về phía chúng tôi.
Giang Thừa kéo ghế cho tôi ngồi xuống, lười biếng nhướng mí mắt:
“Sao thế? Bọn tôi đính hôn phạm pháp à?”
“Nhưng tôi nhớ hồi học tụi cậu hay cãi nhau lắm mà… nhìn nhau toàn thấy gai mắt ấy chứ.”
Tôi với Giang Thừa đúng chuẩn thanh mai trúc mã, lớn lên trong cùng một khu tập thể. Mẹ chúng tôi là bạn thân từ hồi còn con gái, anh hơn tôi nửa tuổi. Nghe nói lúc tôi chào đời, mẹ anh còn vui hơn cả ba tôi, ôm đứa con trai đang mút tay nhìn mà reo lên: “Con trai à, con có vợ rồi đấy.”
Có điều, hai đứa tôi từ nhỏ đã như nước với lửa, suốt ngày chí chóe, ai cũng xem thường đối phương, thế nên chẳng ai ngờ cuối cùng lại thành đôi.
“Tôi với Cố Kiều là thanh mai trúc mã, còn từ trong bụng mẹ đã định sẵn là một cặp, giờ đến với nhau chẳng phải là chuyện đương nhiên à?
“Hơn nữa, vợ chồng ấy mà, cãi nhau đầu giường rồi lại làm lành cuối giường thôi.”
Anh cụp mắt, khóe môi cong lên một nụ cười khó đoán, rồi chuyển giọng, nhẹ nhàng nói:
“Hồi trẻ Cố Kiều mắt mù, chơi cho vui thôi, chẳng phải thật lòng.”
Ánh mắt anh dừng lại, xoáy thẳng về phía Tạ Xuyên.
“Cậu nói đúng không, lớp phó?”
Ngón tay đang cầm ly rượu của Tạ Xuyên khẽ siết lại, yết hầu giật nhẹ, ánh mắt lướt qua tôi, rồi lạnh lùng buông một câu:
“Có thật lòng hay không, Cố Kiều tự biết.”
Ánh mắt chạm nhau, cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ, khiến người ta không biết nên thấy xót xa hay buồn cười.
Không khí đang căng, có người lên tiếng hòa giải:
“Lớp trưởng, lâu lắm không gặp, nghe nói cậu không đến họp lớp, ai nấy đều tiếc. Giờ gặp được rồi, nào nào, cùng nâng ly cái đi.”
Mọi người cũng đồng thanh hùa theo.
Nói thật thì trong cả lớp, Tạ Xuyên và Giang Thừa là hai người thành đạt nhất, kẻ muốn bám lấy cũng không ít. Đám bạn năm xưa giờ đều đã bước chân vào xã hội, đâu còn đơn giản như tuổi mười bảy mười tám, thế giới người lớn chẳng qua chỉ xoay quanh một chữ “lợi”.
Giang Thừa khẽ lắc đầu, như thể bất đắc dĩ:
“Xin lỗi, đang chuẩn bị có em bé, nên không uống rượu được.”
Anh từ tốn rót một ly nước trái cây, ngửa đầu uống cạn.
“Bọn tôi mới xa nhau mấy ngày mà như vợ chồng son tái hợp, không quấy rầy thêm nữa, mọi người cứ tự nhiên.”
Ánh mắt anh quét qua bàn ăn, rồi bổ sung một câu:
“Mà nói thật, mấy món gia đình này chắc Cố Kiều ăn chán rồi.”
Giang Thừa nắm lấy tay tôi, đứng dậy. Trong lúc quay người, ánh mắt anh lướt qua Tạ Xuyên và Tiểu Vy bên cạnh, khóe môi cong lên một nụ cười đầy ẩn ý:
“À, hôm nay lớp phó cũng đưa bạn gái tới à? Cũng hợp đấy chứ.”
Giọng điệu nhàn nhạt, chẳng rõ là khen hay châm chọc.