13.
Não yêu đương có mọc ra hay chưa thì tạm thời chưa đề cập tới.
Nhưng thứ tôi mong chờ từ lâu, kỳ học quân sự, cuối cùng cũng bắt đầu.
Đáng lẽ phải học ngay đầu năm học, nhưng vì dịch bệnh nên bị hoãn tới bây giờ.
Tôi từng nghĩ với tế bào vận động phát triển cùng thể lực vượt trội của mình, tôi chắc chắn sẽ như cá gặp nước trong lúc học quân sự. Sau đó có thể hiên ngang bước tới trước mặt Trình Trạm, chào cậu ấy một cái chào đúng chuẩn quân đội.
Nói cho cậu ấy biết, chị đây bình thường vừa đẹp vừa ngầu, không hề ngu!
Lý tưởng thì đẹp đẽ. Hiện thực thì phũ phàng.
Tôi đã tưởng tượng cả trăm ngàn khả năng, nhưng không ngờ mình lại bị đi cùng tay cùng chân!
Lúc này, khi mọi người đều đang nghỉ dưới bóng râm, thì tôi lại ở dưới cái nắng 36℃… đi đều bước.
Huấn luyện viên mặt nghiêm nghị:
“Đi đều bước, bước!”
“Đi đều bước, bước!”
…
Huấn luyện viên bất lực ôm trán. Mấy huấn luyện viên của đội bên cạnh nhìn mà ngứa nghề, lần lượt sang chỉnh động tác cho tôi.
Kết quả vẫn không được. Cuối cùng lại trả tôi về cho huấn luyện viên của đội mình.
Mấy người kia còn dẫn cả đội họ tới xem náo nhiệt.
Thế là hiện trường biến thành mấy khối đội hình ngồi trên bãi cỏ bao vây tôi 360°, xem tôi đi đều bước…
Tôi thật sự muốn cảm ơn cuộc đời!
Ngày đầu tiên đi tập quân sự, tôi đã mất luôn quyền ưu tiên chọn bạn trai suốt 4 năm đại học.
Huấn luyện viên nhìn tôi với vẻ mặt thâm thù đại hận.
Đừng nhìn tôi. Không có kết quả đâu!
Trán tôi toát mồ hôi, càng lúc càng căng thẳng.
Đúng lúc đó, một giọng nói trong trẻo mà dứt khoát vang lên: “Báo cáo huấn luyện viên! Em có thể làm mẫu cho bạn học này!”
Là Trình Trạm.
Trường này đúng là nhỏ quá.
Được lắm. Cậu ấy tới chế giễu tôi à?
13.
Trình Trạm mặc quân phục cực kỳ chỉnh tề. Phần cổ lộ ra trắng trẻo thon dài, cậu ấy đứng thẳng như cây tùng. Gương mặt vốn hay cười giờ lại hơi lạnh lùng, nghiêm túc hẳn.
“Đi đều bước, bước!”
Nhìn tư thế tiêu chuẩn của cậu ấy, nụ cười hài lòng của huấn luyện viên vừa nở ra được một nửa… thì thấy Trình Trạm đi càng lúc càng sai, càng đi càng kỳ quái.
Cuối cùng, người đi cùng tay cùng chân biến thành hai.
Thế là tôi với Trình Trạm cùng bị huấn luyện viên giữ lại tập thêm.
Tôi thật sự rất muốn cười, nhưng vẫn cố nhịn.
Cậu ấy ném cho tôi một ánh nhìn bất đắc dĩ. Tôi trừng lại, dùng ánh mắt đáp trả:
“Thấy chưa, bảo rồi! Ai bảo cậu ra đây chế giễu tôi!”
Nhân lúc huấn luyện viên không để ý, Trình Trạm móc móc ngón tay út của tôi, ghé lại thì thầm:
“Hay là cậu giả vờ ngất đi, rồi tôi đưa cậu tới phòng y tế nhé?”
Đây đúng là hành vi của sinh viên hư.
Nhưng tôi thích!
Tôi chạm lại vào tay cậu ấy, ra hiệu đã hiểu.
Huấn luyện viên vừa nhìn sang, tôi giật mình, dùng hết vốn diễn xuất cả đời loạng choạng hai bước. Đang chuẩn bị ngã nhào ra trước cho nó chân thật hơn…
Trình Trạm lại kéo mạnh tôi về. Phản lực quá mạnh khiến tôi đâm thẳng vào ngực cậu ấy, đầu choáng váng, sao xẹt bay đầy trời, giọng càng yếu ớt hơn:
“Báo cáo huấn luyện viên… em hơi… hơi chóng mặt.”
“Báo cáo huấn luyện viên, em đưa bạn ấy tới phòng y tế.”
“Đi!”
Đợi tới khi không còn nhìn thấy huấn luyện viên nữa, cậu ấy gõ nhẹ lên đầu tôi.
“Ngốc thật hay giả vậy? Bảo cậu giả ngất, chứ có bảo cậu ngất thật đâu! Cứ thế lao thẳng xuống đất là sao?”
“Như vậy mới chân thật chứ!”
Trình Trạm im lặng một lúc.
“Nếu tôi không kéo kịp, đầu cậu đập xuống đất thì cái đầu vốn đã không thông minh của cậu chẳng phải càng tệ hơn sao?”
Tôi quay mặt đi, không thèm để ý cậu ấy nữa.
Ai không thông minh chứ!!
Cậu ấy đưa tay xoay đầu tôi lại, vẻ mặt nghiêm túc.
“Lần sau không được làm vậy nữa, phải tự bảo vệ mình. Nếu không…”
Cậu ấy lẩm bẩm thật khẽ, “Tôi sẽ lo.”
14.
Chúng tôi làm bộ làm tịch đến phòng y tế ngồi một lúc, lấy vài viên thuốc rồi tìm một góc ngồi xổm ăn kem, vừa ăn vừa xem mọi người tiếp tục huấn luyện.
Cắn một miếng kem ốc quế giòn rụm, tôi cảm thấy cả người như được thăng hoa.
“Năm sau khi tôi lên làm đàn chị, tôi cũng phải cầm kem hoặc ôm cả trái dưa hấu ra xem tân sinh viên tập quân sự mới được!”