Buổi trưa, hai vợ chồng Hà Ngọc Yến mời hai người kia ở lại ăn cơm.
Trên bàn cơm, bọn họ không để ý đến những chuyện sốt ruột mới vừa xảy ra. Thậm chí Cố Minh Hà còn có tâm trạng tốt mà nói đứa nhỏ Đan Đan này rất giống bà.
Hà Ngọc Yến đang ăn cơm, nhìn dáng vẻ của đối phương rồi nhớ lại dáng vẻ của con gái, thật sự có hơi giống thật. Tuy nhiên nếu Cố Lập Đông thật sự là họ hàng với bọn họ, vậy cháu gái họ hơi giống cô một chút cũng rất bình thường.
Bữa cơm xem như cả khách và chủ đều vui vẻ. Sau khi ăn xong, Cố Minh Hà nhiệt tình vào phòng bếp hỗ trợ dọn dẹp. Sau đó bà ấy mới rời đi cùng với chồng mình.
Hai người họ mới vừa đi, Hà Ngọc Yến và Cố Lập Đông đã bị mấy người hàng xóm vây quanh.
"Vợ Lập Đông này, đó là họ hàng của nhà con sao?"
Ông Cố không có bà con họ hàng gì cho nên Cố Lập Đông ở trong mắt mọi người đều có số mệnh cô đơn.
Hà Ngọc Yến cũng không cãi lại, thuận thế cười tủm tỉm mà không nói lời nào, tỏ vẻ bọn họ nói cái gì cũng đúng.
Đối phương cũng không ngại. Ngay sau đó lại nói về những đứa trẻ bị dẫn lại đây.
"Phải nói là nhà họ Hồ xui xẻo tám đời mới có thể cưới Thái Chiêu Đệ. Bây giờ nhìn đi, thật sự gây ra rất nhiều chuyện phiền phức."
Lúc này có người phản bác: "Thái Chiêu Đệ vẫn có lương tâm. Cô ta vừa chạy, những chuyện thiếu đạo đức do nhà mẹ đẻ của cô ta gây ra cuối cùng cũng không còn liên lụy đến nhà họ Hồ nữa."
"Haizz, người phụ nữ này thật khổ mà. Sau khi gả chồng còn phải chịu trách nhiệm cho nhà mẹ đẻ."
"Nhưng, nhưng……"
Thấy đề tài của các bác gái càng nói càng xa. Hà Ngọc Yến nhanh chóng lôi kéo chồng đi về nhà.
Tuy nhiên động tác xoay người của cô vừa lúc hướng về phía cửa thùy hoa. Cửa thùy hoa cũng phải đối diện với cổng lớn nhưng bức tường ngăn cách ở giữa đã bị đập vỡ cho nên vẫn có thể từ một vài vị trí nhìn thấy được tình huống bên ngoài cổng lớn.
Lúc này, ở cổng lớn có một bóng dáng quen thuộc đang vịn khung cửa nhìn vào phía bên trong sân.
Thấy Hà Ngọc Yến nhìn qua, người nọ lập tức như bị dọa đến. Quấn chặt khăn trùm đầu trên mặt rồi bước chân vội vàng chạy ra ngoài.
Hà Ngọc Yến thấy vậy, lập tức buông tay chồng ra rồi chạy ra bên ngoài.
Tuy nhiên khi tới ngoài cửa thì không phát hiện ra bóng dáng của người nọ đâu.
Cố Lập Đông đi theo ở phía sau hỏi: "Em nhìn thấy ai vậy?"
Hà Ngọc Yến lắc đầu: "Hình như em nhìn thấy Thái Chiêu Đệ."
Cố Lập Đông vừa nghe, anh duỗi tay kéo vợ đi vào nhà: "Trở về đi! Tụi nhỏ còn đang ở trong nhà chờ chúng ta."
Còn về Thái Chiêu Đệ, Lý Chiêu Đệ gì đó cũng không có liên quan gì đến cuộc sống của bọn họ. Rất nhiều chuyện là lựa chọn của cá nhân, người ngoài không thể nhúng tay vào.
Mà cái người chạy xa kia thật sự là Thái Chiêu Đệ.
Buổi tối ngày đó có người tới gây chuyện, mẹ chồng chửi rủa, thúc đẩy cô ta nửa đêm rời khỏi nhà họ Hồ. Sau đó cô ta đi về nhà mẹ đẻ một chuyến. Tình huống nhà mẹ đẻ làm cho cô ta hoảng sợ, cô ta nhận ra bản thân nên rời khỏi nhà họ Hồ, bằng không bản thân sẽ là tai họa liên lụy người khác.
Vì vậy, Thái Chiêu Đệ hạ quyết tâm tạm thời rời khỏi Bắc Thành. Còn về việc đi đến nơi nào, cô ta cũng có mục tiêu.
Lần này trở về thật ra là cô muốn nhìn con của mình. Có lẽ một khoảng thời gian rất dài sau này hoặc là cả đời cô cũng không thể trở về được nữa.
Không ngờ rằng vậy mà lại bị Hà Ngọc Yến nhìn thấy. Nhưng cô ta không sợ, cô ta có quấn khăn che đầu. Hơn nữa, Hà Ngọc Yến căn bản sẽ không để ý đến nhân vật nhỏ như cô ta đâu.
Thái Chiêu Đệ bước lên xe lửa đến phương Nam với những suy nghĩ khác nhau trong lòng.
Cùng lúc đó, vợ chồng Cố Quảng Thịnh về đến nhà chào đón con cái hỏi chuyện.
"Ba mẹ, có thể nói cho con biết hôm nay hai người đi đâu được không?" Mới vừa bước vào cửa nhà, hai người đã bị con trai út tóm lấy hỏi câu hỏi này.
Mà trong những người ở đây, ngoại trừ con trai út Cố Học Thiên thì còn có con gái Cố Học Phương.
Nhìn thấy dáng vẻ hơi chột dạ của con gái, hai vợ chồng có lẽ biết được đã có chuyện gì xảy ra.
Cố Minh Hà muốn mở miệng nói với con gái về chuyện của Cố Lập Đông nhưng lập tức bị Cố Quảng Thịnh ngắt lời.