Hoàng Mỹ Liên cũng giải thích: "Điều kiện gia đình tôi là như vậy. Lúc đó tôi cũng không có việc làm, nếu không lập lập tức kết hôn thì sẽ phải về quê. Mặc dù Bàng Chí Cường hơn tôi tám tuổi nhưng anh ta trông rất hiền lành. Hơn nữa, điều kiện của gia đình anh ta rất tốt. Chúng tôi sống trong một tòa nhà nhỏ theo kiến kiến trúc phương Tây được đơn vị làm việc cấp cho."
Vấn đề này quá thực tế. Gia đình Hứa Linh có điều kiện tốt nên cô ấy không có nhiều cảm xúc. Tuy nhiên, điều kiện của gia đình Lư Đại Nữu rất nghèo nàn, khiến Lư Đại Nữu cảm nhận được sâu sắc.
Ngay sau đó, Hoàng Mỹ Liên đề cập đến lịch sử làm giàu của nhà họ Bàng. Ông nội là bồi bàn ở tiệm cơm xã hội cũ. Sau khi bước vào xã hội mới, ông ta trở thành quản lý của một tiệm cơm quốc doanh trong thành phố. Ba cũng làm theo, kế thừa công việc kinh doanh của ông ta và trở thành quản lý của cùng một tiệm cơm nhà nước. Bàng Chí Cường là con một, sở dĩ hắn phải xuống nông thôn là để thể hiện tinh thần giác ngộ của nhà, giúp ba hắn đã thuận lợi kế thừa chức vụ của ông nội.
"Vì vậy, khi còn là thiếu niên anh ta đã về nông thôn sống nhiều năm. Tôi nghe nói cuộc sống ở nông thôn cũng không tệ. Sau này, khi cha anh ta trở thành quản lý, ông ta đã nhanh chóng tìm cho anh ta một công việc và để anh ta trở về thành phố. Sau đó, người đàn ông này đã làm quản lý tại cho tiệm cơm quốc doanh ở ngoại ô".
Với hoàn cảnh gia đình như vậy, Hà Ngọc Yến thực sự muốn nói rằng người này là chàng trai tốt. Ba thế hệ của nhà họ Bàng này đã gắn bó với tiệm cơm quốc doanh, cùng quản lý trong một bộ phận.
"Công việc ở cửa hàng bách hóa trước đây tôi làm cũng là do gia đình chồng sắp xếp. Sau khi tôi đỗ đại học, cơm ăn áo mặc của tôi đều do nhà chồng chu cấp".
Khi nghe đến đây, cuối cùng mọi người cũng hiểu được hoàn cảnh gia đình Hoàng Mỹ Liên. Đồng thời, cô cũng biết tại sao Cố Kiều lại thích Bàng Chí Cường.
Hoàng Mỹ Liên tiếp tục hối hận: "Đều là lỗi của tôi vì đã khoe khoang với Cố Kiều rằng gia cảnh của gia đình chồng tôi tốt. Nếu không, cô ta cũng sẽ không cố ý quyến rũ người đàn ông của tôi."
Nghe những lời này, Hà Ngọc Yến cảm thấy Hoàng Mỹ Liên vẫn muốn đấu tranh cho cuộc hôn nhân này. Vì vậy, cô không bày tỏ quan điểm của mình, chỉ ngồi đó im lặng lắng nghe đối phương nói. Trong lòng cô có chút đáng tiếc, Hoàng Mỹ Liên có năng lực vào đại học. Không cần thiết phải chiến đấu với những người như Cố Kiều.
--------
Trời chạng vạng tối, sau khi tan học về nhà, Hà Ngọc Yến nói với chồng tất cả những gì mình nghe được, sau đó không khỏi thở dài: "Em nghĩ cô ấy đang cố gắng cứu vãn cuộc hôn nhân của mình. Nhưng em luôn cảm thấy Cố Kiều đã dám làm thì cô ta cũng có thể khiến Bàng Chí Cường ly hôn. Nhưng cũng chưa chắc là đã thành công."
Cố Lập Đông không ngờ chuyện như vậy lại xảy ra. Suy nghĩ của anh cũng giống như của vợ. Anh cảm thấy nếu đã lừa dối thì tốt hơn hết là nên ly hôn rồi thoát khỏi chuyện đó càng sớm càng tốt. Nhưng anh không bày tỏ quan điểm của mình. Anh đợi vợ nói xong mới kể về chuyện xảy ra ở bên mình.
"Món tương do Kim Trụ Tử làm khá nổi tiếng, sau khi được bán ra thì đã nhanh chóng bán hết."
Hà Ngọc Yến nghe vậy, vui vẻ nói: "Đây thật sự là một chuyện tốt."
Hà Ngọc Yến thích nhìn thấy cảnh tượng kiếm tiền thông qua nỗ lực của bản thân như thế này.
"Đúng vậy! Anh không ngờ nó bán hết nhanh như vậy. Tùy tình hình, anh nghĩ chúng ta có thể bán hết tương vào cuối tuần này. Vấn đề lớn nhất với doanh nghiệp nhỏ của chúng ta hiện nay là nguồn cung hàng hóa không thể cố định được."
Là nhà bán buôn và bán lẻ nên không có nhà máy sản xuất riêng. Đặc biệt vào thời điểm này, nhiều nhà máy không thể cung cấp hàng hóa ổn định cho người dân. Vì vậy nguồn cung cực kỳ không ổn định.
Gần đây, Lâu Giải Phóng đang hợp tác với cửa hàng. Khi một đơn vị nhà nước được trực thuộc, việc lấy hàng từ các nhà máy quốc doanh sẽ ổn định hơn. Nhưng về cơ bản không thể có được nguồn cung cấp nông sản và các sản phẩm phụ ổn định.
"Nhân tiện, có lẽ cậu của anh sẽ về trước tháng sáu."
Chú anh là Cố Minh Lý đến Hồng Kông vào ngày mùng 4 Tết Nguyên Đán.
Sau khi hoàn thành xét nghiệm máu, ông ấy ở lại đó thêm một tuần nữa để điều tra vụ đắm tàu năm đó. Ông cố gắng tìm kiếm những người sống sót của năm đó. Sau đấy, vì kỳ nghỉ xuân đã kết thúc nên ông ấy tạm thời trở về nước M giải quyết công việc.
Tiền Gia Hưng, người cùng quay lại với ông cũng đã quay trở lại Hồng Kông vào tuần trước vì visa của hắn đã hết hạn. Trước khi đi, hắn để lại một ít tiền cho vợ chồng chú Tiền. Nghe nói hắn làm việc tại một nhà máy sản xuất đồ chơi ở thành phố Hồng Kông, thu nhập khá cao. Hắn đã đồng ý quay lại sau một thời gian.
Sự trở lại của hai người này là một điều tốt lành cho cả hai gia đình. Hà Ngọc Yến vẫn đang mong chờ sự trở lại của người cậu này. Ông ấy là một người thông minh. Lúc nói chuyện với ông ấy luôn mang lại cho cô cảm giác như được khai sáng.
Nhà họ Cố không còn được ở chung một cách tự nhiên như trước nữa. Chủ yếu là từ họ hàng biến thành ba mẹ nên sẽ có ít thay đổi, cần thời gian để thích ứng.
Nói chung những chuyện xảy ra gần đây đều là chuyện tốt.
——
Ngày hôm sau, Hà Ngọc Yến đến trường nhưng bất ngờ bị Hoàng Mỹ Liên chặn lại. Cô tưởng hôm qua Hoàng Mỹ Liên chỉ phàn nàn thôi, không ngờ rằng cô ấy sẽ đến gặp cô một mình.
"Kỳ nghỉ đông không phải tôi không về nhà sao? Thực ra lúc đó tôi cảm thấy có gì đó không đúng rồi cho nên tôi mới gọi chồng con đến đây đón Tết."
Lúc đó Hoàng Mỹ Liên có hỏi cô việc tìm nhà, sau đó Hà Ngọc Yến không để ý tới nữa, cô không ngờ lại có lý do như vậy.
Nhưng tại sao hôm nay cô ấy lại ngăn cô?
"Tôi chỉ sợ ly hôn thì không có được con, thậm chí còn không có tiền đi học đại học".
Tình trạng hiện tại của Hoàng Mỹ Liên về cơ bản có thể nói là do gia đình chồng cô cung cấp. Tuy nhiên, Hà Ngọc Yến lại bình tĩnh nhìn đối phương: "Không phải hàng tháng nhà trường đều phát cấp trợ cấp sao? Hơn nữa, đơn vị công tác của cô là cửa hàng bách hóa thành phố Hải đúng không? Không phải hàng tháng đơn vị vẫn cấp lương cơ bản cho cô sao? "