13.
Năm ta lên sáu tuổi, lần đầu tiên có một cái tên đúng nghĩa.
"Trương Chiêu Chiêu, sau này ta sẽ được gọi là Trương Chiêu Chiêu."
Ta cười cùng mẹ.
Xem này, giờ ta cũng có một cái tên đàng hoàng rồi!
Mẹ lau vội nước mắt, đôi mắt đỏ hoe. Cha đứng lặng một thoáng, khẽ lẩm bẩm:"Trương Chiêu Chiêu, Trương Chiêu Chiêu."
Tối hôm đó, mẹ vội vàng hoàn thành bộ chăn bông mới, rồi bàn với ta:"Chiêu Chiêu, con lớn rồi. Từ ngày mai con tự ngủ riêng, được không?"
Ta tự ngủ, vậy mẹ sẽ ngủ ở đâu?
Ta ngẫm nghĩ một lát, rồi mạnh mẽ gật đầu:"Được ạ! Mẹ với cha mau sinh em trai, em gái, con sẽ chơi với các em."
Lần này, ta thật sự muốn có em trai, em gái. Nếu giống cha, chắc chắn sẽ rất tốt.
Hôm sau, khi trời vừa tảng sáng, cha đã kéo ta dậy, hỏi han:"Chiêu Chiêu, hôm qua cha đánh bọn xấu có lợi hại không?"
Ta gật đầu mạnh:"Lợi hại lắm!"
Cha vỗ nhẹ lên bờ vai gầy của ta, nói:"Muốn bảo vệ bản thân, không thể dựa vào cha cả đời, phải tự mình làm được. Chiêu Chiêu có muốn giống cha, trở nên lợi hại không?"
Ta lại gật đầu thật mạnh:"Muốn ạ!"
Ta muốn giống cha, trở nên mạnh mẽ, có thể bảo vệ cha mẹ, bảo vệ em trai em gái sau này, cũng có thể lên núi săn hổ, kiếm thật nhiều bạc.
Cha mỉm cười hài lòng, bảo ta chạy quanh sân 50 vòng.
Chạy xong 50 vòng, ta mệt đến mức không đứng nổi nữa. Nhưng cha vẫn nghiêm khắc, không cho ta dừng lại.
Mẹ đứng nhìn, xót xa, nhưng cũng không nói gì, chỉ làm thêm đồ ăn cho ta.
Sau khi chạy, ta phải tập tấn và nhấc những tảng đá mà cha mang về.
Những tảng đá ấy rất nặng, vừa đủ sức để ta nhấc lên.
Tập cả ngày, tay chân ta rộp lên đầy vết phồng rộp. Tối đến, mẹ ngồi rửa chân cho ta, khẽ chọc vỡ những vết rộp.
"Chiêu Chiêu, con cố gắng tập luyện. Cha làm vậy là vì muốn tốt cho con."
"Con biết mà, mẹ."
Nhà người ta, con gái chỉ được dạy làm việc nhà, không ai dạy những thứ này.
Ta hiểu, cha đối xử với ta như vậy là vì thương ta, mong cho ta một tương lai khác biệt.
14.
Tối hôm đó, mẹ thay chăn mới cho cả nhà, rồi ôm bộ chăn của mình vào phòng cha.
Hai người nói vài câu rồi mới tắt đèn.
Dù đêm ấy hơi ồn ào một chút, nhưng ta ngủ rất ngon trong chăn mới.
Sáng hôm sau, cha dậy muộn.
Khi cha thức dậy, ta đã chạy xong 30 vòng quanh sân.
Cả ngày hôm đó, cha và mẹ cứ đỏ mặt, còn thường xuyên lén nhìn nhau.
Muốn nhìn thì cứ nhìn, sao lại phải lén lút?
Nhìn xong lại như bị bắt gặp, vội quay đi, mặt đỏ bừng mà cười.
Chậc… người lớn đúng là kỳ quặc.
Nhà ta đón một cái Tết ấm no, vui vẻ.
Sau Tết, cha dùng số bạc còn lại mua thêm ruộng tốt.
Lúc bận thì làm ruộng, lúc rảnh lại lên núi săn bắn.
Cha bắt đầu dẫn ta theo, dạy ta cách săn thú, nhận biết phân và dấu chân các loài động vật.
Cha cũng dạy ta cách sử dụng dao, cách bắn cung, và cách dùng ít sức nhất để đánh ngất một người.
Nhưng sức ta vẫn còn yếu, tiến bộ không nhiều.
Gia đình ta sống rất hạnh phúc, nhưng những lời đàm tiếu trong làng vẫn chưa dứt, phần lớn là do nhà họ Triệu tung ra.
"Lão què ấy đúng là may mắn, không mất đồng nào mà lại có được vợ và con gái."
"Con mụ đó dù có đắc ý đến đâu, chẳng phải cũng chỉ lấy một gã què thôi sao? Trương què làm sao so được với con trai ta, Triệu Vĩnh An?"
Triệu Vĩnh An đẹp trai thì sao chứ?
Đã là nông dân mà chẳng chịu làm việc, tay không xách nổi, vai không gánh nổi. Giỏi nhất chính là đánh vợ, đánh con.
Khi trở về, ta lén nhìn thêm vài lần vào chân cha.