Tuy nhiên, chuyện này vẫn chưa kết thúc. Chỉ vài ngày sau, trong kinh thành đã lan truyền tin đồn rằng nhị hoàng tử muốn cưới thiên kim nhà Thượng thư phủ.
Chuyện này không có gì lạ, vì sau khi con gái duy nhất của tể tướng Trương vào cung, gia đình các đại thần nhất phẩm không còn ai đủ tuổi gả, nên họ đành tìm đến con gái của các quan viên nhị phẩm.
Cha ta cũng là người có quyền lực thực sự, đương nhiên được tính đến.
Mấy đêm liền, Mộc Kích đều đến tiểu viện của ta, nhưng ta không ra gặp hắn.
Đến khi cung yến được tổ chức, ta ăn vận lộng lẫy tham dự và được mẫu phi của nhị hoàng tử để mắt, còn nắm tay ta hỏi han rất nhiều điều.
Tối hôm đó, Mộc Kích không kiềm được nữa, nhảy vào phòng ta, cùng ta giãi bày tâm sự.
Nam nhân mà, khi không có ai tranh đoạt thì cho rằng đó là vật trong túi, khi có người giành mất thì mới cuống cuồng lo lắng.
Dù cuống lên, họ cũng phải cân nhắc, tính toán xem nên cưới ai, nạp ai thì có lợi hơn.
Mộc Kích không có mẫu phi, ngoại gia cũng chỉ là quan nhỏ, hắn muốn lấy một gia tộc mạnh mẽ hơn làm chỗ dựa, sợ rằng ta chỉ là tiểu thư nhập phủ nửa đường, cha ta thà hy sinh con gái chứ không đứng về phía hắn.
Hơn nữa, trong triều, việc hoàng tử thành thân đều phải được hoàng đế ban hôn, hắn e rằng hoàng thượng sẽ nghĩ hắn có dã tâm, nên không dám dễ dàng mở miệng xin chỉ, mà chỉ muốn cùng ta tư định chung thân.
Dung mạo của hắn thực sự rất đẹp, và đến giờ vẫn giữ mình sạch sẽ, nhưng trên đời nào có chuyện tay không bắt sói.
Ta không thèm để ý đến hắn, ngược lại, còn cố ý thân cận hơn với nhị hoàng tử.
Vài lần gặp gỡ, nhị hoàng tử hiểu ý ta ám chỉ, lập công mấy lần và được hoàng thượng khen ngợi.
Hắn ngày càng coi trọng ta, thực sự có ý định cưới hỏi.
Thực ra, hắn dễ dàng bị thao túng hơn Mộc Kích, đáng tiếc thật.
Với thái độ này của ta, Mộc Kích cuối cùng cũng không thể chần chừ.
Hắn có lẽ đã hiểu, ta có khả năng vượt xa bất kỳ mưu sĩ nào mà hắn nuôi dưỡng. Ban đầu ta là thứ hắn dễ dàng chiếm được, nhưng giờ bị kẻ khác nhắm vào, hắn mới thực sự cuống cuồng.
Đêm ấy, hắn đến gặp ta, gió sương đầy mình, vừa tức giận vừa đau lòng.
“Mạc Ân, nàng lại vì người khác mà mưu tính?”
“Ta có lòng với chàng thì được gì?” Ta hỏi lại hắn:
“Chàng miệng nói yêu ta thật lòng, nhưng ngay cả vị trí chính thê cũng không dám hứa, nhị hoàng tử tuy có chút háo sắc, nhưng lại sẵn sàng vì ta mà giải tán hết nữ nhân trong hậu trạch.”