11.
Tôi vừa vô tư sờ loạn vừa hỏi Cố Hằng:
“Nếu tôi không ra mặt giải vây, thì anh thật sự để bị thằng em con riêng bắt nạt đến c/h/ế/t luôn à? Tôi không cần đàn ông yếu đuối đâu nhé!”
Trên khuôn mặt tuấn tú của Cố Hằng không còn chỉ là vẻ thẹn thùng nữa, mà là ánh sáng rực rỡ đầy tham vọng:
“Tôi định dẫn theo đội ngũ của mình ra ngoài khởi nghiệp riêng.
“Ba không chịu giao sản nghiệp cho tôi, vậy tôi sẽ tự gây dựng một đế chế.
“Không có chỗ dựa? Vậy thì chính tôi sẽ dựng núi làm chỗ dựa.
“Bản thân tôi, chính là hậu thuẫn vững chắc nhất.”
A chà, không uổng người ta vẫn nói đàn ông chăm lo sự nghiệp là quyến rũ nhất. Mới nghe thôi đã mê c/h/ế/t người rồi.
Cố Hằng nói tiếp:
“Năm tôi tốt nghiệp đại học về nước, tập đoàn Cố thị đã bắt đầu xuống dốc, chuỗi vốn suýt đứt gãy. Chính là năm năm qua, bằng năng lực của mình, tôi mới vực nó dậy từ bờ vực phá sản.
“Tôi có thể khiến nó sống, cũng có thể khiến nó c/h/ế/t.
“Cố Thừa Vũ muốn thừa kế sản nghiệp? Ban đầu tôi định để lại cho hắn một cái vỏ rỗng, nhưng giờ tôi đổi ý rồi.
“Giữ nghiệp và tự tay lập nghiệp, tôi muốn cả hai.
“Người lớn rồi, không cần phải chọn.”
Quá ngầu, bá đạo ghê luôn.
Tôi vỗ mạnh vào cơ ngực Cố Hằng:
“Anh cứ yên tâm mà xông pha, còn chuyện điên loạn, cứ giao cho tôi, tôi đảm bảo gà chó không yên.”
A… cảm giác cơ ngực dán vào mặt, thật khiến người ta nghiện đến không dứt ra nổi.
Cố Hằng đột nhiên cúi xuống hôn tôi, nụ hôn nhẹ nhàng mà đầy kiềm chế.
Thế mà cũng đủ khiến tai thỏ tôi bật ra.
Anh sững người, rồi bật cười trầm thấp, tiến sát tai tôi thì thầm:
“Hôm nay là lần đầu tiên có người đứng ra bảo vệ tôi, dám kéo tôi ra sau lưng, mắng cha tôi đến tức nghẹn.
“Lâm Thỏ Thỏ, được em che chở như thế, thật tốt biết bao.”
“Cái gì mà Lâm Thỏ Thỏ, tôi tên là Lâm Loan Loan!”
Cố Hằng cố tình không đổi, gọi càng lúc càng ghiền:
“Lâm Thỏ Thỏ, sao em có thể vừa đáng yêu vừa dữ dằn như vậy?”
Đó gọi là: đảo ngược thiên đạo, ngọt thì ngọt, mà mặn cũng không thiếu!
12.
Ba ngày sau, kết quả xét nghiệm huyết thống được gửi đến.
Cố Thừa Vũ vì tin chắc Cố Hằng tuyệt tự, đã lén hối lộ truyền thông, mời cả đám phóng viên đến nhà để chứng kiến khoảnh khắc lịch sử.
Đối mặt với ống kính truyền hình, hắn còn giả vờ giả vịt phát biểu:
“Em hiểu cho anh cả.
“Đột nhiên mất đi khả năng sinh sản, lại bị cha tước quyền tổng tài, đương nhiên là cú sốc quá lớn, nên mới tìm một người đàn bà hoang dã, bày ra một đứa trẻ giả làm con ruột.
“Nhưng đầu thai làm con riêng đâu phải lỗi của em.
“Nếu anh cả có thể thừa kế gia nghiệp, em nhất định không tranh, em thề sẽ thu dọn hành lý về Mỹ, cả đời không xuất hiện trước mặt anh nữa. Nhưng tiếc là hiện thực không cho phép.
“Cha em đã già, ông ấy muốn bồng cháu, muốn có người kế thừa. Em chỉ đành liều mình gánh vác trọng trách gia tộc.
“Nhưng em cam đoan, sau này nhất định dạy con mình phụng dưỡng anh cả, con em cũng chính là con anh cả.”
Phì! Rùa soi gương, đúng là mặt mũi y chang ba ba!
Tôi cùng Cố Hằng bước vào đúng lúc, phải vỗ tay cái đã:
“Nói hay thật đấy, nghe như… đánh rắm vậy.”
Cố Thừa Vũ gằn giọng: “Lâm Loan Loan, giữ miệng cho sạch sẽ! Nơi cao quý thế này, không phải để cô lôi phân nước tiểu ra nói.”
Tôi chẳng sợ hắn, nếu không phải máy quay đang chĩa vào, cần giữ hình tượng một chút, tôi đã tạt cả thùng phân rồi:
“Đúng là lời tôi hơi khó nghe, nhưng anh cũng không phải người xứng đáng nghe lời hay.
“Nơi cao quý gì mà chứa được con của tiểu tam ngồi xổm trước chính thất và con trưởng lên mặt rao giảng đạo lý? Anh định cảm động ai?
“Cha của con tôi, chỉ có con trai tôi mới xứng đáng phụng dưỡng sau này.
“Còn con anh, nó là cái thá gì, xứng làm rùa con của Cố Hằng à?”
Phóng viên lập tức quay ống kính về phía tôi:
“Xin hỏi cô là…?”
Phu nhân họ Cố lập tức chen lời:
“Đây là con dâu tôi!”
Gì mà con dâu chứ, tôi còn chưa đồng ý lấy Cố Hằng đâu.
Nhưng lúc đang đối đầu với kẻ thù thì không nên phản bác.
Đúng lúc đó, quản gia từ ngoài cửa cao giọng hô to:
“Chủ tịch! Báo cáo giám định huyết thống đã đến!”
Lập tức chấm dứt mọi trận khẩu chiến trong phòng.
13.
Cố Hằng kéo tôi đứng trước ống kính, nhìn thẳng vào toàn bộ giới truyền thông:
“Xin trang trọng giới thiệu với mọi người, người bên cạnh tôi đây, Lâm Loan Loan, là mẹ của con trai tôi. Chúng tôi sắp kết hôn.”
Này này này, ai đồng ý với anh chứ!?
Trước đó, bố của Cố Hằng nhận lấy phong bì tài liệu từ quản gia.
Tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi.
Tất nhiên là trừ tôi.