Nửa đêm biến thành thỏ, chui vào ổ thỏ lánh nạn.
Cũng may bọn thú nhân chúng tôi có thể tùy ý chuyển đổi hình thái.
Điều duy nhất đáng tiếc là không mang Tiểu Thất theo được.
Chủ yếu là vì thằng bé không thể biến thành thỏ con, không nhét vừa hang thỏ.
Chứ sáu đứa thỏ còn lại thì da dày thịt chắc, dễ nuôi dễ bế.
Ai ngờ đêm đó, cả cái ổ thỏ cũng bị Cố Hằng dẹp sạch!
Tôi bị một lực lượng không thể chống đỡ nhấc bổng ra khỏi hang.
Cả con thỏ tai cụp cứng đờ trong lòng bàn tay của Cố Hằng.
Anh quỳ một chân trước cửa hang, quần tây hàng hiệu ôm sát, phác họa đường nét đùi săn chắc đầy sức mạnh.
Khung cảnh ấy tôi chịu sao nổi?
Y như hiện trường gây án của kẻ quyến rũ!
Tôi nuốt nước bọt ực một cái.
Cố Hằng cũng nhận ra ánh mắt tôi đang nhìn vào đâu, nhưng lần này anh không còn e thẹn như trước, tên này đúng là tự học thành tài:
“Thích hả? Vậy còn chạy làm gì?
“Chạy được sư chứ có chạy được chùa không?”
Tôi không phục, tức tối hỏi:
“Sao anh tìm được ổ thỏ của tôi vậy?”
Cố Hằng nhìn chằm chằm vào chiếc dây chuyền treo trên cổ tôi — cái mà lúc còn ở nhà họ Cố, anh đã tặng cho tôi.
Tôi như chợt hiểu ra:
“Giỏi nha, anh gắn thiết bị định vị trong dây chuyền đúng không? Tôi biết mà, nhà giàu đúng là sâu như biển, anh đúng là đồ cuồng theo dõi!”
Cố Hằng nhìn tôi đầy ai oán:
“Em muốn trừng phạt gì cũng được, chỉ xin em đừng bỏ rơi hai cha con anh được không?”
Tôi còn chưa kịp đáp lại.
Vệ sĩ đi cùng Cố Hằng đã kinh ngạc hét lên:
“Cố tổng! Bên trong còn sáu con thỏ con nữa!”
Từng đứa từng đứa nhảy từ trong ổ ra,
nhún nhảy vòng quanh Cố Hằng xếp thành một hàng:
“Mẹ ơi, đây là ba của tụi con phải không?”
“Tiểu Thất cũng ở với ba sao?”
“Ba cao quá đi!”
“Quần của ba đẹp ghê, con leo được không?”
“Ba ba ba, bế con với!”
Cảnh tượng dễ thương muốn bùng nổ!
Mẹ nó, tôi quên khuấy mất là nhà còn sáu đứa phản tặc nhí.
Lông mềm mượt, da hồng hào, ánh mắt sáng long lanh nhìn Cố Hằng không rời.
Ngửa đầu, giọng non nớt ríu rít không dứt.
Trong mắt là sự phấn khích và thân thiết không hề che giấu.
Cố Hằng sững người.
Hoàn toàn hóa đá.
Vẫn giữ nguyên tư thế quỳ một gối,
một tay nâng tôi, tay kia lơ lửng giữa không trung,
không biết nên chạm vào đứa nào trước.
Ánh mắt ngập tràn kinh ngạc và không thể tin nổi.
Còn có thứ c/h/ế/t tiệt ấy — vẻ dịu dàng ngốc nghếch gần như ngây dại.
Yết hầu anh khẽ trượt lên xuống,
như thể chỉ cần thở mạnh một chút sẽ làm sáu con thỏ con giật mình sợ hãi:
“Lâm Thỏ Thỏ, chuyện này… là sao vậy?
“Chúng nó là ai, sao lại gọi anh là ba?
“Lâm Thỏ Thỏ, rốt cuộc em đã sinh bao nhiêu đứa?”
Tôi: “……”
Giờ giả c/h/ế/t còn kịp không?
Ai bảo giống thỏ tai cụp chúng tôi sinh sản siêu giỏi chứ?
Lỗi tại gen di truyền, không phải tại tôi đâu!
15.
Thật ra, tôi đã quen biết Cố Hằng từ rất lâu rồi.
Ba năm trước, trong trận động đất ấy, tôi cũng là một thành viên của Đội Cứu Hộ Lam Thiên. Thỏ như chúng tôi giỏi nhất là đào hang — mà trận động đất thì cần người đào.
Với tư cách là dị năng giả đặc biệt trong đội cứu hộ, tôi cùng vài đồng đội thú nhân chuyên về đào bới đã được điều động khẩn cấp đến vùng tâm chấn — nơi máy móc hạng nặng không thể vào.
Lúc đó có một trường mẫu giáo đang trong giờ ngủ trưa, các bé đều đang ngủ say, giáo viên không thể sơ tán kịp. Nhà sập, rất nhiều bé bị vùi lấp.
Nhiệm vụ của tôi và đồng đội là mở một lối sống để cứu các bé ra ngoài.
Ban đầu mọi thứ tiến triển thuận lợi. Tôi còn nghĩ lần này mình có thể hoàn hảo hoàn thành nhiệm vụ tổ chức giao.
Thế nhưng, khi cô giáo điểm danh sau khi cứu ra được một loạt học sinh thì hoảng hốt phát hiện vẫn còn thiếu một bé.
Ngay lúc đó — ầm! — dư chấn tiếp theo lại kéo đến.
Đường hầm sinh tồn chúng tôi vừa đào được lại bị lấp kín.
Cấu trúc tòa nhà đã quá yếu, không thể tiếp tục đào bới một cách liều lĩnh. Cả đội như rơi vào bế tắc.
Đúng lúc ấy, Cố Hằng bước lên:
“Để tôi đi. Tôi học ngành kiến trúc, hiểu rõ kết cấu tòa nhà hơn mọi người. Làm ơn, đội thú nhân cử một người đi theo tôi. Tôi chỉ đâu, anh đào đó, chúng ta cùng cứu đứa bé cuối cùng ra.”
Tôi là đội trưởng đội thú nhân, liền nói:
“Tôi đi với anh.”
Lúc đó, tất cả chúng tôi đều mặc đồng phục cứu hộ, đội mũ bảo hộ che mặt, mang kính chắn, không ai thấy rõ mặt ai, chỉ nhận nhau qua số hiệu.
Nên anh không biết người từng cùng anh vào sinh ra tử lại chính là tôi.
Cuối cùng, khi chúng tôi tìm được cô bé ấy, bé đang co mình sợ hãi trong một góc tam giác nhỏ được tạo thành bởi một tấm bê tông đổ gãy và vài thanh sắt xoắn méo.
Tấm bê tông đã nghiêng ngả, như chỉ chờ rơi xuống.
Dư chấn lại ập tới.
Tấm bê tông đung đưa, mất hẳn điểm tựa.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Cố Hằng nhào tới, lấy lưng mình làm trụ, chắn toàn bộ sức nặng để bảo vệ cô bé.
Tấm bê tông đổ ầm xuống, đập lên lưng anh.
Anh rống lên: