1.
Kiếp trước, lần cuối cùng ta thấy Phó Sách…Là khi đầu chàng rơi xuống đất.Thế nhưng đôi mắt ấy… vẫn đăm đăm nhìn ta, đầy chấp niệm.
Chàng đang nói với ta—“Tuế Tuế, đừng sợ.”
Phó Sách chết thảm như vậy, mà ta chẳng rơi nổi một giọt lệ.
Sau khi chàng chết, tên đầu lĩnh thổ phỉ bịt mặt tiến lại gần, khóe môi nhếch lên lạnh lẽo:“Thẩm An Tuế, biết điều thì theo ta đi ngoan ngoãn.”
Giọng hắn trầm thấp, ngồi trên lưng ngựa, vươn tay về phía ta.
Ta trầm mặc một thoáng, rồi bỗng ngẩng đầu, nở một nụ cười rạng rỡ:“Ngươi làm sao biết được tên ta?”
Hắn hơi mở lớn mắt—Đủ để ta xác nhận điều mình nghi ngờ.
Ta chầm chậm bước đến bên đầu Phó Sách, nhẹ tay khép lại đôi mắt vẫn còn lưu luyến kia.Giây tiếp theo, ta rút trâm bạc trên đầu, đâm thẳng vào cổ mình.
“Tuế Tuế!”
Người phía sau thất thanh kêu lên, trong kinh ngạc không kịp che giấu giọng thật của mình.
Quả nhiên là hắn.
Ta không quay đầu lại, buông lỏng người, ngã xuống bên cạnh Phó Sách, má áp vào mặt chàng.So với ba năm đã từng bên nhau… thì khoảnh khắc này, mới là gần gũi nhất.
“Phó Sách… nếu có kiếp sau…”
Nếu có kiếp sau, ta sẽ làm gì?
Nếu có kiếp sau—Ta nguyện cùng Phó Sách, làm một đôi phu thê bình thường thôi.Chỉ là lần này, ta… sẽ không phụ chàng nữa.
2.
Trong căn phòng tân hôn đơn sơ, ánh nến đỏ lay lắt theo gió, chập chờn lay động như lòng ta chẳng yên.
Phía trước, nam nhân ấy đưa lưng về phía ta, giọng điệu thản nhiên, xa cách:“Nàng nghỉ trước đi, ta còn con mồi chưa xử lý xong.”
Ta ngồi lặng trên giường cưới, ngẩng đầu ngơ ngẩn nhìn bóng lưng rộng lớn ấy—Bờ vai vững chãi, eo thon gọn, dáng đứng kiên nghị mà lạnh nhạt.Nước mắt… bất chợt rơi không kịp ngăn.
Có lẽ vì đợi mãi chẳng nghe ta đáp lại, Phó Sách hơi nghiêng mặt, mày kiếm khẽ nhíu lại.Nhưng vừa trông thấy giọt lệ trên má ta, ánh mắt chàng thoáng hiện vẻ hoảng hốt, như chẳng biết phải làm sao.
Chàng vội xoay người, bàn tay đưa về phía ta—Nhưng rồi khựng lại giữa không trung, lúng túng không biết nên làm gì, cuối cùng lại chầm chậm thu về.
Một lúc sau, chàng trầm giọng, nói như thể sợ dọa ta hoảng sợ:
“Thẩm cô nương, ta sẽ không chạm vào nàng đâu, nàng đừng…”
Chàng còn chưa nói hết lời, ta đã nhào tới, ôm chặt lấy vòng eo rắn chắc ấy.
“Phó Sách… Phó Sách…”
Ta chẳng thể nói nên câu nào rõ ràng, chỉ có thể gọi tên chàng lần lượt, nghẹn ngào đến run rẩy.
Trời xanh hữu nhãn, thật sự đã cho ta một cơ hội quay về…Quay về đúng đêm thành thân với Phó Sách.
Chàng tựa hồ không ngờ ta sẽ làm vậy, thân thể cứng đờ tại chỗ.Trong căn phòng, chỉ còn tiếng ta thút thít khóc nức nở, vang vọng từng hồi.
Ta cứ thế ôm chàng, khóc mãi…Cho đến khi nghe thấy tiếng chàng khẽ khàng vang lên:
“Được rồi… đừng khóc nữa.”
Phó Sách vốn là một kẻ thợ săn, quanh năm sống giữa núi rừng, nào biết nói lời dịu dàng mật ngọt.Kiếp trước, ta từng chán ghét nhất chính là dáng vẻ lạnh lùng cộc cằn ấy.
Dáng vẻ Phó Sách lột da, róc xương con mồi…Từng là cơn ác mộng đeo bám ta suốt nhiều đêm dài.
Ấy vậy mà giờ đây—Vòng tay chàng ôm lấy ta, lại là thứ ấm áp chưa từng có trong đời.
Ta không kìm được, lại siết chặt lấy eo chàng thêm một chút.Phó Sách thân hình cao lớn, ta ngồi mà chỉ vừa vặn ôm tới thắt lưng chàng.
Lúc này, lòng ta ngập tràn lưu luyến, má nhẹ cọ lên phần eo rắn chắc ấy.Phó Sách lập tức cứng đờ cả người.
Ngay khoảnh khắc đó, dưới lòng bàn tay ta—Thân thể chàng, từng tấc cơ bắp bắt đầu nóng rực lên từng chút một.
“Thẩm cô nương, xin nàng buông ta ra.”Chàng khẽ quát, giọng đã pha đôi phần bối rối.
Nhưng ta nào có chịu, chỉ càng rúc sâu hơn vào lòng chàng, không chút do dự.
“Thẩm cô nương!”Phó Sách định đẩy ta ra, lại chẳng dám dùng sức.Mà sự biến hóa nơi thân thể chàng… lại càng khó che giấu.
Trong khoảnh khắc ấy, nam nhân vốn luôn trầm ổn cứng cỏi, lại có chút chật vật, luống cuống—Một dáng vẻ mà suốt kiếp trước ta chưa từng thấy qua.
Ta khẽ cong môi cười, ngẩng đầu nhìn chàng, hơi thở như lan tỏa trong đêm:
“Phu quân, chàng còn muốn xử lý con mồi gì nữa?”“Đêm xuân một khắc… đáng giá ngàn vàng đấy.”
3.
Ngoài sân vang lên tiếng nước róc rách rất rõ ràng.
Ta ngồi thu mình trong chăn, nép vào phía trong giường, cắn môi dưới, trong lòng đầy uất ức.Phó Sách vậy mà dám… từ chối ta!
Chàng rõ ràng đã động lòng, trán còn rịn đầy mồ hôi.Vậy mà lúc ta dây dưa không buông, chàng lại phản ứng thế nào?
Chàng lập tức kéo chăn, quấn lấy ta kín mít từ đầu tới chân—Gói chặt chẳng khác nào… gói bánh ú!
Đến khi ta vất vả lắm mới trồi được ra khỏi đống chăn dày, thì Phó Sách đã cao chạy xa bay.Rồi ta nghe tiếng chàng múc nước giếng dội lên người…Tắm đến tận bây giờ vẫn chưa xong!
Ta là thứ gì bẩn thỉu lắm sao? Chỉ ôm một cái mà chàng phải kỳ cọ lâu đến vậy!?
Càng nghĩ càng thấy ấm ức, ta vùng dậy bước xuống giường, đến sát cửa.
Vừa hùng hổ đẩy hé cánh cửa ra một khe—Cả người ta liền khựng lại.
Dưới ánh trăng, Phó Sách để trần nửa thân trên.Làn da bánh mật rắn chắc phủ đầy những giọt nước lấp lánh.
Từng giọt nước trong veo men theo cơ bụng rõ nét, lăn dài xuống dưới—Cuối cùng ẩn mình trong lớp quần mỏng bằng vải thô ướt nước, ôm sát lấy thân thể cường tráng ấy.
Ánh mắt ta bất giác… dõi theo giọt nước ấy lăn xuống…