6.
Đã lâu lắm rồi… ta mới lại có được một giấc ngủ yên lành như đêm qua.
Tỉnh dậy, ta vươn vai một cái, lúc này mới phát hiện bên cạnh đã sớm trống không.
Phó Sách phải dậy sớm đi săn.Nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ, đoán chừng cũng sắp trở về rồi.
Sau khi rửa mặt chải đầu chỉnh tề, ta bắt đầu nghĩ đến chuyện chuẩn bị chút điểm tâm cho chàng.
Kiếp trước, lòng ta đầy oán hận, chưa từng vì chàng mà làm bất kỳ việc gì—Mọi chuyện trong nhà, đều là Phó Sách lặng lẽ lo liệu hết thảy.
Nay đã được làm lại từ đầu…Ta muốn tự tay chăm sóc cho chàng.
Nghĩ đến đó, ta bèn nhớ lại những động tác mà Phó Sách thường làm, rồi bước đến cạnh bếp lò, bắt đầu nhóm lửa.
Châm lửa, thêm củi, quạt gió…
Từng bước từng bước làm theo, vậy mà lửa chẳng bùng lên như ta tưởng.Ngược lại, khói bay mù mịt, phả ra không ngừng.
“Khụ khụ khụ…”Ta bị sặc đến ho khan, cay mắt không mở nổi, nước mắt giàn giụa.
Giữa làn khói cay xè ấy, ta lờ mờ trông thấy một bóng người cao lớn sải bước đi tới.
“Nàng đang làm gì vậy?”
Ta chẳng nhìn rõ nét mặt Phó Sách, nhưng chỉ cần nghe giọng… cũng biết chắc chắn chàng đang cau mày.
Ta có chút chột dạ, cúi đầu, giọng lí nhí như trẻ con làm sai:
“Ta… ta muốn nhóm lửa nấu cho chàng một bát mì…”
Phó Sách không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ dập tắt đống củi đang cháy âm ỉ.
Rồi chàng nắm tay ta, kéo nhẹ—Dẫn ta trở về trong phòng.
Ta vẫn chưa thể nhìn rõ mọi thứ, chỉ đành nắm chặt lấy tay Phó Sách như tìm điểm tựa.
Ngón tay dài thon của chàng khẽ siết lại một chút—Động tác tuy nhẹ, nhưng khiến lòng ta bất giác run lên.
“Lại đây, dùng nước sạch rửa mắt một chút.”Chàng dịu giọng nói.
Ta đưa tay lần mò trong vô thức, nhưng lại không chạm được vào chậu nước.
“Phó Sách… ta không nhìn thấy…”Giọng ta nghẹn lại, mang theo chút hoảng loạn và bất lực.
Chàng trầm mặc một thoáng, rồi khẽ nói:“Cúi đầu.”
7.
Ta ngoan ngoãn cúi đầu xuống.
Phó Sách một tay đỡ lấy cằm ta, tay kia khẽ múc nước, nhẹ nhàng đưa từng vốc nước rửa mắt cho ta.Động tác chàng… mang theo một thứ dịu dàng khó tả, nhẹ như gió thoảng đầu xuân.
“Đỡ hơn chút nào chưa?” – Phó Sách khẽ hỏi.
Lòng ta khẽ động, liền làm nũng:“Vẫn còn hơi khó chịu… chàng có thể thổi giúp ta được không?”
Ngón tay đang đỡ dưới cằm ta khẽ run lên.
Ta bĩu môi, giọng nghẹn ngào như muốn khóc:“Phó Sách… chẳng lẽ ta sẽ bị mù cả đời sao?”
Nói đoạn, ta liền ra vẻ sắp khóc đến nơi.
“Không đâu.” – Phó Sách đáp ngay, dứt khoát.
Bàn tay đang giữ cằm ta khẽ nâng lên, chàng cúi người xuống, nhẹ nhàng thổi vào mắt ta một cái.
“Giờ thì sao rồi?”
“Thổi thêm vài cái nữa đi.”
Phó Sách khẽ thở dài, rồi vẫn ngoan ngoãn làm theo.
“Giờ thì sao?”
“Giờ á…” – ta kéo dài giọng, rồi bất ngờ đưa tay ôm lấy cổ chàng, kiễng chân lên—
Chạm môi chàng bằng một nụ hôn thật khẽ.
Phó Sách nhất thời không kịp đề phòng—Cứ như vậy… bị ta chiếm được tiên cơ.
Khoảnh khắc môi chạm môi, chàng bỗng mở to mắt, ngơ ngác như bị sét đánh.
Ta hơi tức giận, khẽ cắn lên môi dưới của chàng một cái, không vui nói:
“Phó Sách, chẳng ai dạy chàng… lúc này phải nhắm mắt lại sao?”
Chàng lập tức nhắm mắt thật chặt.
Ngay lúc đó, hơi thở chàng cũng rối loạn cả lên, hỗn loạn mà dồn dập.
“Phó Sách… ôm ta đi.”
Ta nhẹ giọng làm nũng, hơi thở như gió xuân phả vào lòng người.
Cánh tay rắn chắc lập tức siết lấy eo ta—Chỉ một lực, cả người ta đã bị chàng ôm trọn vào lòng.
Bàn tay còn lại của chàng vòng ra sau, ôm lấy sau gáy ta, nơi da thịt chạm vào da tay chàng, nóng bỏng đến mức khiến ta run khẽ một cái.
Chỉ một cái run ấy—Đã hoàn toàn chạm vào bản năng nguyên sơ trong chàng.
Phó Sách đột ngột siết chặt hơn, cúi đầu xuống, mang theo chút thô bạo mà cuồng nhiệt, hôn ta thật sâu—Không cho ta bất kỳ đường lui nào.
Lúc này đây, dã thú ẩn mình nơi núi rừng, kẻ từng lặng lẽ chịu đựng ba năm trầm mặc...Rốt cuộc cũng bị ta hoàn toàn đánh thức.
8.
Từ kiếp trước đến nay, Phó Sách đối với ta… vẫn luôn là hờ hững và xa cách.
Ta chưa từng biết—Giữa ta và chàng, lại tồn tại một sự cách biệt đến nhường này.
Cách biệt đến mức…Chỉ cần chàng động một chút tâm ý, ta liền chẳng khác gì chú thỏ non nằm trọn trong lòng bàn tay chàng.
“Ưm…”
Ta không chịu nổi, khẽ bật ra một tiếng rên khe khẽ.
Thế nhưng ngay lúc ấy, toàn thân Phó Sách đột ngột khựng lại.
Ta mở mắt trong cơn mông lung, bắt gặp ánh mắt chàng—Đỏ rực, như đang cố kìm nén điều gì.
Chàng thở dốc một tiếng, bàn tay run rẩy buông ta ra.
Ta vội vã níu lấy tay chàng, khẩn thiết nói:
“Phó Sách, chúng ta đã bái đường thành thân, là vợ chồng danh chính ngôn thuận. Việc này vốn là điều hiển nhiên giữa phu thê…”
Nhưng ánh mắt Phó Sách lại dần trở nên lạnh lẽo.
“Thẩm cô nương.” – chàng chậm rãi mở lời –“Chuyện đó… chỉ nên dành cho người mình thật sự yêu.”
Cái gì…?
Tim ta bỗng chốc chùng xuống, hai mắt mở to đầy kinh ngạc.
Ý chàng là—Chàng… đã có người trong lòng?Và người đó… không phải là ta?
Vậy thì kiếp trước, những lần chàng liều mình che chở cho ta, bảo vệ ta…Tất cả đều chỉ là ta tự mình đa tình sao?
Phó Sách không nói thêm gì, chỉ quay người rời đi.