1
Như mọi khi, tôi nấu cơm nước xong thì lão già mới lững thững từ ngoài về.
Còn chưa kịp mở miệng nhắc việc vặt, ông ta đã lên tiếng trước:
“Chúng ta ly hôn đi.
Tôi vừa đi xem bói, thầy nói đàn bà sinh tháng sáu âm lịch thì khắc chồng khắc con, mà bà lại đúng sinh tháng sáu.
Dạo này tôi xui xẻo, bệnh tật liên miên, gốc rễ là ở bà. Vì sức khỏe của tôi, chúng ta chia tay trong êm đẹp đi.”
Tôi bỗng thấy buồn cười, suýt nữa muốn hất luôn bát thức ăn trong tay xuống đất, khỏi ai phải ăn.
Cưới nhau hơn ba chục năm chưa từng chê tôi sinh tháng sáu âm, đến già rồi lại quay ra ghét cái tháng sinh của tôi.
“Giang Tổ Lâm, ông nói có lương tâm chút đi, ông bệnh là do hút thu//ốc, nhậu nhẹt, ở dơ đấy!”
Ông ta chỉ vào tôi, nghiến răng nghiến lợi: “Có ý gì, bà không muốn ly hôn à? Hay muốn tôi bị bà ‘khắc’ cho ch//ết?
Tôi biết ngay, lòng dạ bà xưa nay hiểm độ//c như thế! Trẻ thì không mong tôi tốt, già rồi lại mong tôi chết sớm!”
Hồi trẻ tôi nấu ăn không biết ông ta dị ứng cần tây, chỉ vì ăn món có cần tây tôi nấu mà phải vào viện; cãi nhau lần nào ông ta cũng lôi chuyện đó ra nói.
Con trai Giang Thành đứng bên giảng hòa, khuyên chúng tôi bớt lời.
Giang Tổ Lâm không chịu thôi, lại khơi chuyện tôi ở cữ năm đó:
“Bà mới sinh nó xong, mẹ bà ôm bà ngủ, ngủ mê mệt đến rịu người, rò rỉ gas cũng không biết; nếu không phải ông nội nó về kịp, chưa chắc nó đã lớn được đến giờ.
Từ lúc đó bà đã ‘khắc’ nó rồi!”
Tuổi già rồi, tôi suýt nghẹt thở vì uất.
Tôi ném đĩa thịt bò xào xuống đất, Giang Thành tiếc của: “Mẹ, mẹ không ăn thì thôi, tụi con còn ăn mà!
Lớn tuổi rồi mà không biết kiềm chế tính nết, tưởng còn trẻ chắc, động tí là nổi nóng đập đồ. Mẹ không kiếm tiền nên không biết bây giờ kiếm tiền khó thế nào. Mẹ không thể nghĩ cho tụi con là người đi kiếm tiền à, một đĩa đồ ăn đắt lắm đó!”
Tôi đứng giữa nhà, nhìn hai cha con giống nhau y đúc: không chỉ giống vẻ ngoài, mà cả tính nết cũng y như đúc—ích kỷ như nhau.
Giang Thành không biết thì chớ, chẳng lẽ Giang Tổ Lâm không biết?
Mẹ chồng tôi mê hóng chuyện, nói là chăm tôi ở cữ mà hễ dưới lầu có ai túm năm tụm ba là bà cởi tạp dề chạy xuống nghe liền, đến cái bếp lửa đang đun cũng quên.
Tôi ôm Giang Thành nằm lim dim trong phòng ngủ, không để ý nồi canh trên bếp.
Canh sôi trào dập tắt lửa, bếp kiểu cũ vừa tắt là gas phả ra khắp nơi.
“Giang Tổ Lâm, mẹ ông nấu canh quên tắt bếp, giờ lại đổ lên đầu tôi, ông còn biết xấu hổ không?”
Ông ta trợn mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi:
“Mẹ tôi xuống mồ bao lâu rồi, bà còn bới mấy chuyện mục nát đó ra, hết lần này đến lần khác bôi xấu bà ấy, có ý nghĩa gì không?”
Giang Thành cũng chen vào: “Mẹ, người đã khuất thì nên tôn trọng. Bà nội mất bao năm rồi, mẹ đừng vì bà không tự biện bạch được mà bôi nhọ lên người bà!”
Thấy con trai hùa theo mình và mẹ đã mất, vẻ mặt Giang Tổ Lâm đắc ý hẳn, chỉ tay vào tôi thao thao bất tuyệt những cái sai của tôi:
“Hồi trẻ bà cứ chê mẹ tôi nấu dở, giặt đồ không sạch; nửa đời người trôi qua rồi vẫn bám lấy chuyện của mẹ tôi mà nói.”
“Nếu không phải mẹ tôi rộng lượng, khuyên tôi vợ chồng nên hòa thuận, thì tôi đã chẳng muốn bà từ lâu rồi!”
Giang Thành gật lia lịa: “Mẹ xem ba đối với mẹ tốt thế nào. Mẹ không kiếm tiền ba cũng không bỏ mẹ. Mẹ đừng bám lấy mấy chuyện cũ của bà nội nữa, thế có hay ho gì!”
Đứa con trai do chính tay tôi nuôi lớn, giờ cũng học theo bài bản của ba nó.