

Thứ Gọi Là Yêu, Tôi Đã Không Cần Nữa
Tác giả:Đang Cập Nhật
Giới thiệu
Kỳ nghỉ Quốc khánh, chồng tôi đề nghị cùng nhóm bạn đi du lịch ở khu thắng cảnh tự nhiên, còn đặc biệt dặn tôi mang theo con gái.
Vừa đến nơi, “bạn gái thân thiết” của anh ta đã chạy ra bờ ao hái một bó lớn bông lau.
Tôi còn chưa kịp ngăn lại, cô ta đã cười khanh khách, nhét cả bó vào lòng con bé.
An An bị hen suyễn nặng, chỉ vài giây sau đã ôm cổ thở dốc.
Tôi hốt hoảng lục trong túi lấy bình xịt ra cho con dùng,
nhưng xịt ra lại là dung dịch đỏ rực — nước ớt.
Miệng mũi con bé bị bỏng rát, phát ra tiếng “khè khè” đau đớn.
Người phụ nữ kia thì cười ngặt nghẽo:
“Chị dâu ơi, chị ngốc quá đi! Cả thu//ốc với nước ớt cũng không phân biệt được à?”
“Nhìn xem, con bé bị chị làm cho tím cả mặt rồi kìa!”
Tôi tức đến run người, định gọi cấ/p cứ/u,
nhưng cô ta lại nháy mắt, giật điện thoại trong tay tôi ném thẳng vào đám đông.
“Chúng ta chơi trò chơi nhé, chị thắng thì tôi sẽ giúp gọi xe cứ/u thươ/ng, được không?”
Nhìn con gái càng lúc càng yếu, tim tôi như muốn nổ tung.
Tôi không thèm để ý đến cô ta, lập tức bấm nút trên thiết bị định vị cứu trợ mà An An luôn đeo bên người —
đó là món quà ba tôi đặc biệt đặt làm cho cháu,
dù ở đâu ông cũng có thể nhận được tín hiệu ngay lập tức.
Nhà họ Lâm ít con gái, ông ngoại rất thương An An.
Những năm qua, dù ông đã “rửa tay gác kiếm”, chuyển sang kinh doanh hợp pháp,
nhưng nếu biết cháu ngoại bị bắ//t nạ//t đến mức này,
chắc chắn ông sẽ mang anh em tới liều mạng với k//ẻ th//ù.
Vừa đến nơi, “bạn gái thân thiết” của anh ta đã chạy ra bờ ao hái một bó lớn bông lau.
Tôi còn chưa kịp ngăn lại, cô ta đã cười khanh khách, nhét cả bó vào lòng con bé.
An An bị hen suyễn nặng, chỉ vài giây sau đã ôm cổ thở dốc.
Tôi hốt hoảng lục trong túi lấy bình xịt ra cho con dùng,
nhưng xịt ra lại là dung dịch đỏ rực — nước ớt.
Miệng mũi con bé bị bỏng rát, phát ra tiếng “khè khè” đau đớn.
Người phụ nữ kia thì cười ngặt nghẽo:
“Chị dâu ơi, chị ngốc quá đi! Cả thu//ốc với nước ớt cũng không phân biệt được à?”
“Nhìn xem, con bé bị chị làm cho tím cả mặt rồi kìa!”
Tôi tức đến run người, định gọi cấ/p cứ/u,
nhưng cô ta lại nháy mắt, giật điện thoại trong tay tôi ném thẳng vào đám đông.
“Chúng ta chơi trò chơi nhé, chị thắng thì tôi sẽ giúp gọi xe cứ/u thươ/ng, được không?”
Nhìn con gái càng lúc càng yếu, tim tôi như muốn nổ tung.
Tôi không thèm để ý đến cô ta, lập tức bấm nút trên thiết bị định vị cứu trợ mà An An luôn đeo bên người —
đó là món quà ba tôi đặc biệt đặt làm cho cháu,
dù ở đâu ông cũng có thể nhận được tín hiệu ngay lập tức.
Nhà họ Lâm ít con gái, ông ngoại rất thương An An.
Những năm qua, dù ông đã “rửa tay gác kiếm”, chuyển sang kinh doanh hợp pháp,
nhưng nếu biết cháu ngoại bị bắ//t nạ//t đến mức này,
chắc chắn ông sẽ mang anh em tới liều mạng với k//ẻ th//ù.
Danh sách chương
4 chươngĐọc nhanh
Thông tin
Có thể bạn thích
Thần Tiên Nghiên Cứu Sở
Đang Cập Nhật
Thanh Tuyết Trùng Sinh
Đang Cập Nhật
VƯƠNG PHI LÀ CAO THỦ TRẠCH ĐẤU
Đang Cập Nhật

TÁI SINH: MẪU ĐƠN ĐỘC NỞ
Đang Cập Nhật
Từ Nay, Hết Nợ Rồi
Đang Cập Nhật

Huyết Nợ Trả Thây
Đang Cập Nhật

Huyết Thống Không Cứu Được Lòng Người
花怒

Bé Con Là Của Anh, Em Cũng Thế
Zhihu
Bẫy Tình Trả Giá
@财神爷SSR卡

Bẫy Tiền
Đang Cập Nhật
Bình luận
Đăng nhập để bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!