1
Đúng lúc đó, Tiêu Lăng — chồng tôi — xách giỏ trái cây từ xe quay lại.
An An nhìn thấy anh, khó nhọc nói:
“Ba ơi… con khó chịu quá…”
Nghe vậy, Tiêu Lăng nhíu mày quát ngay:
“Lại sao nữa? Biết thế này đã chẳng thèm dẫn con đi.”
Nước mắt An An lăn dài, con bé chỉ lặng lẽ rúc vào lòng tôi,
hơi thở gấp gáp, khò khè nặng hơn.
Từ trước đến nay Tiêu Lăng luôn lạnh nhạt với con chỉ vì con là bé gái.
Lần này anh ta chủ động muốn đưa con đi chơi,
khiến con bé mừng rỡ, háo hức đến mất ngủ mấy đêm liền.
Tôi còn tưởng anh thật sự thay đổi, muốn làm người cha đúng nghĩa —
nào ngờ, vẫn là con người vô cảm ấy.
“Tôi hỏi anh, anh không thấy An An đang lên cơn hen à?
Vân Thiên Thiên đã đổi bình xịt thành nước ớt, lại còn ném mất điện thoại của tôi để cản trở gọi cấp cứu!
Anh phải lái xe ngay, đưa con tới bện/h việ/n gần nhất!”
Tiêu Lăng cau mày, vẻ mặt bực bội, định bế con lên xe,
thì Vân Thiên Thiên cười tươi, chặn trước mặt:
“Anh Lăng, anh gấp cái gì chứ! Con bé này bị mấy lần rồi, có ch//ết được đâu.”
“Anh đã hứa hôm nay phải chơi với em thật vui, không được thất hứa nha~”
Chỉ nghe thấy giọng cô ta, sắc mặt Tiêu Lăng lập tức dịu lại,
trong mắt còn ánh lên chút cười:
“Lại nghĩ ra trò gì nữa đây?”
Vân Thiên Thiên đảo mắt, chui vào lòng anh ta, bóp nhẹ ngực anh ta một cái, nũng nịu nói:
“Để chị dâu chơi với em một trò nhỏ,
nếu chị ấy thắng, em sẽ cho anh đưa con bé đi viện.”
Tôi tưởng Tiêu Lăng sẽ từ chối,
ai ngờ anh ta chỉ trầm ngâm vài giây rồi gật đầu đồng ý.
“Anh điên rồi à, con đang nguy hiểm đến tí/nh mạ/ng, anh lại bảo tôi chơi với cô ta?”
“Đưa chìa khóa xe đây, tôi tự lái đi!”
Vân Thiên Thiên lập tức hét lên:
“Không cho! Ai mà tin nổi lời chị! Cái gì mà ‘tính mạng nguy hiểm’ chứ, chị nói quá rồi!”
Tiêu Lăng mân mê chìa khóa trong tay,
rồi bật cười, đặt luôn vào tay cô ta:
“Thôi nào, đừng giận nữa, anh nghe lời em là được chứ gì?”
“Đấy, thế mới ngoan chứ!”
Vân Thiên Thiên kiêu ngạo ngẩng đầu, quay sang tôi cười đầy thách thức:
“Chị dâu, bây giờ có thể chơi với em được rồi chứ?”
2
Tôi nghiến chặt môi đến bật m//áu, mùi tanh loang nhanh trong miệng.
An An ôm chặt lấy tôi, lo lắng nhìn tôi, khuôn mặt nhỏ nhợt nhạt tái mét:
“Mẹ… mẹ đừng sợ, An An còn chịu được.”
Con gái từ nhỏ đã ngoan ngoãn, biết suy nghĩ.
Tôi thật không hiểu sao lòng Tiêu Lăng có thể nhẫn tâm đến vậy.
Chuyện này qua đi, tôi và Tiêu Lăng còn phải phân rõ một trận!
Tôi bế An An tựa vào gốc cây, rút ra viên thu//ốc đặc trị hen còn lại duy nhất.
Loại thuốc này chỉ dùng lúc cấp cứu, tác dụng phụ rất nặng, và chỉ duy trì trong ba giờ.
Bình thường tôi tuyệt đối không cho An An dùng — sợ tổn hại thần kinh của con.
Nhưng từ đây đến Kinh đô gần một nghìn cây số.
Dù bố có chạy như bay đến, ít nhất cũng phải hơn hai tiếng rưỡi.
Tình trạng của An An rõ ràng không thể chờ lâu như vậy.
Đúng lúc tôi cầm nước dỗ con uống thuốc, Vân Thiên Thiên lại xúi giục mấy người còn lại giữ chặt tôi xuống đất.
“Chị dâu, đó là vì chị không tuân thủ luật chơi rồi.”
“Trò chưa bắt đầu sao đã cho An An uống thu//ốc được?”
Nói rồi họ mặc kệ tôi vùng vẫy, giẫm mạnh lên tay tôi, giật lấy viên thu//ốc.
“Luật chơi của em rất đơn giản, mỗi người nói một chuyện Tiêu Lăng đã làm cho mình mà chưa từng làm cho người khác.”
“Ai nói được nhiều hơn thì thắng.”
“Người thắng được quyền dùng xe. Người thua phải uống hai chục chai vo//d//ka để trong cốp xe.”
Khuôn mặt cô ta đầy ác ý. Rõ ràng chuyến đi này là cô ta sắp đặt từ trước, mục đích là để tr//a tấ//n tôi, khiến tôi đau đến chế//t đi sống lại.
Thấy tôi im lặng không đáp, cô ta đạp mạnh hơn.
Không khí vang lên tiếng xương kêu rộp rộp, mặt tôi lập tức tái mét, đau đến suýt ngất.
Tôi khó nhọc nhìn về phía Tiêu Lăng, hy vọng anh vì tám năm vợ chồng mà ngăn chặn màn hề này.
Nhưng toàn bộ chú ý của anh dành cho Vân Thiên Thiên, anh chẳng thèm liếc tôi một ánh mắt.
Khoảnh khắc đó tôi bỗng thấy mình thật nực cười.
Những người khác theo hùa la hét:
“Chị dâu, chị cứ đồng ý đi, nếu không con gái chị chắc khó lòng qua khỏi.”
“Chị là vợ Tiêu Lăng kia mà, anh ấy làm cho chị bao nhiêu chuyện, đếm không xuể, chị nhất định không thua đâu.”
“Đúng đấy, đã lâu mới cùng nhau đi chơi, đừng làm hỏng không khí!”