01.Đại ca ta bị mai phục nơi biên ải, sống ch/ế/t chưa rõ.Tin dữ vừa truyền đến kinh đô, thái giám Lý Phúc Mãn hầu cạnh Hoàng đế đã lập tức dẫn người bao vây phủ Tướng quân.
“Phủ họ Phí dã tâm khó lường, chắc chắn có ý đồ mưu nghịch.”“Hôm nay nhất định phải điều tra cho rõ ràng!”
Ta rút k/i/ế/m, lạnh lùng cản bước bọn chúng.
“Đại ca ta vừa gặp chuyện, công công đã gấp gáp đưa người đến tra xét, chẳng phải quá trùng hợp hay sao?”
“Hôm nay gia phụng mệnh hành sự, thỉnh nhị tiểu thư nhà họ Phí nhường đường.”
“Phụng mệnh ai? Nếu là ý chỉ của Hoàng thượng, vậy cớ gì không thấy công công mang theo thánh chỉ?”
Vào lúc này mà tiến hành lục soát, hiển nhiên đã có kẻ ngấm ngầm sắp đặt chứng cứ giả trong phủ Tướng quân.Kẻ nào cam tâm nhường đường, kẻ đó ắt là ngu muội.
Ta cười lạnh, xoay nhẹ mũi k/i/ế/m, ánh thép lóe lên sắc bén.Lưỡi k/i/ế/m đã kề s/á/t cổ họng Lý Phúc Mãn.
“Không có thánh chỉ, hôm nay đừng mong bước vào phủ Tướng quân.”
02.Lúc đôi bên còn đang giằng co, chẳng rõ ai ra tay trước, chỉ biết ta và đám người dưới trướng Lý Phúc Mãn đã nhanh chóng lao vào trận hỗn chiến dữ dội.
Dù ta có cứng cỏi đến đâu, cũng khó chống lại vòng vây của kẻ địch đông đảo.Càng đánh lâu, ta càng rơi vào thế yếu.
Một thanh k/i/ế/m bất ngờ từ phía sau đâm xuyên vào bụng ta.Khi nhận ra thì đã không kịp tránh.
Ta nghiến răng, cố gắng lùi lại vài bước.
Nhưng ngay trước mắt, một bóng người vọt đến.M/á/u tươi văng lên mặt ta.
Ta sững sờ ngẩng lên, chỉ thấy Tạ Chấp Niên đang chắn trước người ta.
Hắn chịu trọn một nhát k/i/ế/m, sắc mặt tái nhợt, giọng nói nghẹn ngào:
“Chạy mau, đến Mạc Bắc tìm… tìm Phí Tướng quân, nơi này không thể nán lại.”
“Ngươi…”
Ta còn đang do dự thì tiếng vó ngựa dồn dập vang lên phía sau.
Tạ Chấp Niên không để ta có cơ hội phản ứng, lập tức đẩy ta lên lưng ngựa, sau đó rút k/i/ế/m bên hông, một mình chặn lại đám người truy s/á/t.
“Tuế Tuế.”“Xin nàng, nhất định phải sống.”
03.Đây là lần đầu tiên Tạ Chấp Niên gọi ta như vậy.Ta ngây người, hắn trước giờ luôn kính cẩn gọi ta là “Nhị tiểu thư Phí gia”.
Nhưng tình thế nguy cấp, ta chẳng có thời gian suy nghĩ nhiều.
Đến khi hoàn hồn lại, ta đã thúc ngựa băng qua cổng thành, một đường phi thẳng về phương Bắc.
Trong đầu hỗn loạn, gương mặt đẫm m/á/u của Tạ Chấp Niên cứ chập chờn xuất hiện.
Nỗi đau như cào xé tận xương tủy, vậy mà ánh mắt hắn vẫn dịu dàng tựa làn nước xuân, như muốn cuốn lấy ta.
Ta cắn răng, âm thầm cầu mong hắn có thể toàn mạng.
Ít nhất, hãy để ta có thể đích thân hỏi hắn cho rõ ràng:
Tại sao ngươi cứu ta?Tại sao lại nhìn ta như thế?Tạ Chấp Niên, rốt cuộc ngươi đang nghĩ gì…
Ba năm qua, ta luôn hận hắn.
Nước mắt không kìm được mà rơi lã chã, hòa cùng vết m/á/u trên mặt.
Thậm chí ta đã nghĩ, thà rằng chịu đói chịu khát mà cứ thế phi ngựa không ngừng đến Mạc Bắc.
Nhưng con ngựa của ta e rằng không thể chịu nổi hành trình dài dằng dặc.
Cuối cùng, ta đành cải trang, dắt ngựa vào dịch trạm nghỉ ngơi.
Tin tức đầu tiên ta nghe được ở đó chính là cái ch/ế/t của Tạ Chấp Niên.
“…”
Họ nói, vì giúp ta trốn thoát, hắn bị khép tội phản nghịch, chịu hình lăng trì.
Sao có thể như vậy?
Tạ Chấp Niên…Cớ gì ngươi lại làm đến mức ấy?
Lăng trì… chỉ nghe thôi cũng thấy kinh hoàng.
Ta gục xuống khung cửa, toàn thân rã rời, đầu óc quay cuồng.
Ký ức cũ bỗng cuồn cuộn ùa về…
04.Tạ Chấp Niên là con trai của một kỹ nữ.Xuất thân thấp kém khiến hắn bị giới quyền quý xem thường, càng không được thế gia chấp nhận.
Nhưng cũng chính vì vậy, Hoàng thượng lại càng tín nhiệm hắn hơn bất kỳ ai.Càng cô lập giữa triều đình, Hoàng thượng càng an tâm giữ hắn bên mình.
Ba năm trước, đại ca ta lập chiến công hiển hách, đánh tan Hung Nô tại Mạc Bắc.Ta hiểu rõ, vinh quang này đã khiến nhà họ Phí chạm đến ranh giới trong lòng Hoàng thượng, làm Ngài nảy sinh lo ngại.
Ngài luôn giám sát chặt chẽ từng động tĩnh của phủ Tướng quân, tuyệt đối không để nhà họ Phí có cơ hội kết bè kết cánh.Thậm chí, việc ta lưu lại kinh thành cũng chỉ là một nước cờ để Hoàng thượng kiềm chế đại ca ta.