07.“Chỉ tiếc rằng…”Mạnh Hàn Chu kéo dài giọng, chậm rãi cất lời:“Con trai của một kỹ nữ, có lẽ chỉ xứng đáng ngồi ở góc đó mà thôi.”
Lời vừa dứt, bàn tiệc liền vang lên tràng cười giễu cợt đầy hả hê.
“Cẩm Tuế, ngươi thấy ta nói có đúng không?”
Hắn vừa cười vừa bước tới gần, bàn tay vươn ra định vén lọn tóc bên thái dương ta.
Kiếp trước, Mạnh Hàn Chu là một trong số ít những người ta xem như bằng hữu ở kinh thành, từng cùng ta cưỡi ngựa rong ruổi ngoài thành, cũng từng hứa sẽ giúp ta quay về Mạc Bắc.
Nhưng lúc này đây, nhìn hắn cười, ta chỉ cảm thấy ghê tởm vô cùng.
Chát—
Một âm thanh giòn giã vang lên.
Ta lạnh lùng hất tay Mạnh Hàn Chu.
Cả bàn tiệc lập tức chìm vào tĩnh lặng, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía ta, vẻ mặt ai nấy đều ngạc nhiên.
Ta khẽ nhếch môi, chậm rãi đứng dậy:
“Không ngờ Thái tử điện hạ tôn quý như vậy mà vẫn chưa học được cách trọng dụng người tài.”“Điều này e rằng sẽ khiến bao nhiêu sĩ tử nghèo nản lòng thất vọng.”
Lời ta nói tựa như tròng ngay lên cổ Mạnh Hàn Chu một trọng tội.
Hắn tái mặt, luống cuống cất lời:
“Cẩm Tuế… ngươi cũng biết ta không có ý đó. Rốt cuộc ngươi sao thế?”
Ta chẳng buồn bận tâm.
Bước thẳng đến cuối bàn tiệc, ta vươn tay về phía Tạ Chấp Niên:
“Phu quân, có vẻ nơi đây không còn chỗ cho chúng ta.”
“Đi thôi?”
Hàng mi Tạ Chấp Niên khẽ run, đôi mắt phượng xinh đẹp ánh lên vẻ kinh ngạc.
“Nàng… vừa gọi ta là gì?”
“Phu quân.”
Ta mỉm cười, trong lòng cười lạnh.
Bách Hoa Yến này, chẳng đáng để đổi lấy một nửa ánh mắt của Tạ Chấp Niên.
“Chư vị cứ thong thả thưởng hoa, bọn ta xin phép không ở lại.”
Dứt lời, ta nắm lấy tay Tạ Chấp Niên, kéo chàng rời đi giữa ánh mắt sững sờ của mọi người.
08.Dọc đường, Tạ Chấp Niên vẫn cúi đầu, chẳng nói năng gì.
Vừa ra khỏi tầm mắt của mọi người, bàn tay chàng cũng khẽ rút khỏi tay ta.
Ta lặng lẽ xoa mấy đầu ngón tay, vừa đi vừa nghĩ xem nên tạ lỗi với chàng thế nào.
Khi bước lên xe ngựa của Tạ Chấp Niên, ta mới chợt nhận ra…
Chúng ta vốn dĩ không đến đây chung một xe.
Nhìn vẻ mặt chàng như có điều muốn nói lại thôi, ta chủ động mở lời:
“Sao nào, không ngồi nổi à?”
“Hay là bên ngoài chàng còn giấu thê tử khác, nên ngại chăng?”
Hiếm khi thấy Tạ Chấp Niên lộ ra vẻ sững sờ.
“Không có, ta chỉ có một mình nàng.”
Chiếc xe khẽ lắc lư, chậm rãi lăn bánh.
Bên trong, không gian lập tức rơi vào yên lặng.
Ta hít sâu, nhắm mắt, tự nhủ đã chuẩn bị sẵn sàng đón nhận mọi hậu quả:
“Tạ Chấp Niên, ta biết trước đây ta đã làm rất nhiều chuyện quá đáng với chàng.”“Những gì đã qua đều là sai lầm của ta, ta hành động hồ đồ, tội đáng muôn ch/ế/t, ta…”
Ta còn chưa nói hết câu, Tạ Chấp Niên đã chau mày, ngắt lời:
“Nàng đừng tự rủa chính mình… cũng không cần phải xin lỗi.”
Nói xong, chàng thở dài, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ta chờ hồi lâu mà chẳng nghe chàng nói thêm câu nào, trong lòng dần trĩu nặng.
Chàng không tin ta.
Cũng phải thôi.
Ta đã gây ra quá nhiều tổn thương, sao có thể mong chàng dễ dàng tha thứ?
Nhưng ta nhất định sẽ tiếp tục nói, tiếp tục chứng minh, đến khi chàng chịu tin ta, chịu nhìn ta bằng ánh mắt như ngày đó.
Ta đang định giải thích thêm thì Tạ Chấp Niên đột nhiên quay đầu lại, gương mặt trắng bệch không còn giọt m/á/u, khóe mắt lại hơi hoe đỏ.
“Những lời nàng vừa nói… Ý nàng là muốn h/ò/a l/y với ta sao?”
Ta sững sờ.
“Không phải, ta không…”
“Nếu nàng muốn h/ò/a l/y, ta đồng ý. Chuyện với Hoàng thượng ta sẽ tìm cách giải quyết, nàng không cần lo cho ta.”
Ta không chịu nổi nữa.
“Tạ Chấp Niên! Đừng để ta nghe hai chữ ‘h/ò/a l/y’ thêm một lần nào nữa.”
Ta ghé sát lại, giữ chặt cằm chàng:
“Muốn rời khỏi ta? Không dễ đâu!”
“Nghe rõ chưa? Nghe rõ thì gật đầu.”
Tạ Chấp Niên ngây người, hồi lâu sau mới khẽ gật đầu.
“… Ta hiểu rồi.”
Ta vừa thở phào nhẹ nhõm thì bất chợt, xe ngựa chao đảo dữ dội.
Chưa kịp phản ứng, ta đã mất thăng bằng, ngã thẳng vào lòng Tạ Chấp Niên.
09.Phía sau, Tạ Chấp Niên căng cứng cả người.Bàn tay chàng lơ lửng giữa không trung, chẳng biết nên đặt vào đâu, hơi thở cũng như ngừng lại.
Ta toan ngồi thẳng dậy, nhưng vừa cựa mình đã lại dựa vào vị trí cũ.
Nếu chàng không tin lời ta nói, vậy ta sẽ dùng hành động để chứng minh.
Nhắm mắt lại, ta thản nhiên cất giọng:
“Ta choáng quá, để ta dựa một lát.”