“Cái gì mà của mày với của tao?!” Mẹ cô lắp bắp. “Tiền trong nhà thì—”
“Tám ngàn tiền sính lễ của nhà họ Vương,” Dư Uyển từ từ gỡ tay mẹ, “là tiền bán thân của tôi.”
Cô giơ thẻ lên: “Còn cái này, là tiền chuộc mạng của tôi.”
Em trai chạy vào trong nhà: “Bố! Bố!”
Mèo đen A Sửu nhảy lên xà nhà, đuôi quét qua đám mạng nhện.
“Mới 62% đạo đức mà,” nó lẩm bẩm, “ra tay ác thật.”
Tôi phủi tàn thuốc. Trên thẻ mệnh, khói xám cuộn trào dữ dội. Dư Uyển đang đá em trai ngã nhào, mẹ cô gào rú, cha cô thì cầm thắt lưng lao vào—
Ồn ào thật.
Con người cứ ngỡ đạo đức là gông xiềng, thật ra chỉ là tờ giấy cửa sổ. Chọc thủng rồi — bên trong chỉ toàn dã thú.
“Có cần ngăn không?” A Sửu hỏi.
Tôi khẽ cười: “Đợi thêm chút nữa.”
Ngoài cửa sổ, Dư Uyển đã lùi đến mép giếng.
Chiếc thắt lưng trong tay cha cô quật nát cả thùng nước. Cô áp lưng vào trục kéo gầu.
Một linh hồn từng rất đẹp.
Giờ thì bắt đầu phản kháng.
7
Những mảnh băng sắc trên miệng giếng đâm thẳng vào lòng bàn chân Dư Uyển.
Chiếc thắt lưng trong tay cha cô lơ lửng giữa không trung, khoá đồng lấp lánh ánh lạnh. Mẹ vẫn nắm một lọn tóc cô, máu mũi của em trai nhỏ từng giọt xuống tuyết như mấy hạt kỷ tử đỏ.
“Đưa cái thẻ đây!” Giọng cha nghẹn lại. “Đó là tiền của tao!”
Dư Uyển không động đậy. Viền thẻ ngân hàng cắt sâu vào lòng bàn tay.
Mẹ buông tay, lùi lại nửa bước.
“Chiêu Đệ à…” Giọng bà dịu đi, giống như khi từng dỗ em trai uống thuốc: “Mẹ nấu nước đường đỏ cho con nha?”
Dư Uyển nhìn đôi tay của mẹ mình — vừa mới bóp cổ cô, giờ lại đóng vai người mẹ hiền từ.
Vút!
Chiếc thắt lưng quất tới!
Dư Uyển né sang bên, cha cô loạng choạng, còn cô nhân đà túm lấy áo mẹ—
Rầm!
Mẹ cô ngã ngửa xuống đống tuyết.
Tuyết dính vào lông mi mẹ, bà chớp mắt trông như một con gà mái ngơ ngác.
Em trai quên cả lau máu mũi, cha thì làm rơi thắt lưng xuống đất.