Cô rút ra hai tờ một trăm, cẩn thận tán thuốc xổ lên cổ áo Mao Chủ tịch. Khi bỏ tiền lại vào hộp, cố tình để lộ ra một góc.
Ngoài khe cửa sổ có bóng ai lướt qua.
Dư Uyển nằm xuống đống rơm, giả vờ ngủ say.
Mèo đen A Sửu ngồi trên xà nhà, vẫy đuôi.
“Vụng quá.” Nó bĩu môi. “Thằng nhóc đó mà mắc câu sao?”
Tôi vuốt thẻ mệnh, trong làn khói xám, em trai cô đang cạy nắp hộp sắt. Nó vội vàng lấy thẻ ngân hàng, nhưng suy nghĩ một chút lại cất lại vào, chỉ lấy hai tờ tiền dính thuốc — cũng không quá ngu.
Con người khi đã tham lam, còn chẳng bằng chó.
Tôi cười nhạt.
A Sửu bỗng dựng tai.
Khói xám hiện ra cảnh mới: thằng bé lẻn vào bếp, nhét tiền vào dưới xửng hấp, do dự một lúc lại lôi ra — sáng mai, khi mẹ hấp bánh bao, thuốc sẽ dính đầy bữa sáng.
“Có nên nhắc không?”
Tôi búng tai nó: “Khi nào mày chuyển nghề làm Bồ Tát thế?”
Trời vừa hửng, Dư Uyển đã nghe tiếng em trai gào lên.
“Đau bụng quá! Con tiêu chảy rồi!”
Mẹ hốt hoảng làm đổ cả bô nước tiểu, cha vừa kéo quần vừa chửi: “Nhịn! Hôm nay thi thử đấy!”
Tấm ván nhà vệ sinh va rầm một cái khi đóng lại, Dư Uyển đang phơi chăn.
Em trai cô lao ra, ống quần nhỏ giọt nước vàng, mẹ chạy theo sau lau — lau một lèo đến tận đầu làng.
Vài đứa nhỏ trên đường đi học chỉ trỏ: “Thằng Tiểu Bảo nhà họ Dư ị trong quần kìa——”
Dư Uyển xách chăn, nhìn em trai cà nhắc chạy về phía trường học. Cặp sách nó rơi ra một tờ giấy, gió cuốn đến chân cô — đề thi thử môn Toán, từ 88 điểm bị sửa lại thành 58.
Cô đạp lên tờ giấy, thoa thêm thuốc trị nứt tay.
Đèn dầu bên trong hắt bóng của cha mẹ lên cửa sổ.
“…Đồ tể họ Vương trả mười ngàn rồi.” Giọng mẹ cô cực nhỏ. “Ngày kia đặt cọc.”
Cha cô nốc một hớp rượu: “Con bé dạo này tà môn…”
“Càng tốt! Gả cho thằng kia để nó dạy dỗ lại! Hôm nay tiêu chảy, chắc chắn là nó hạ độc!”
Dư Uyển đứng ngoài cửa sổ, tay nắm chặt bài thi của em trai.
Gió đêm xé tan cuộc đối thoại, sau lưng cô vang lên một tiếng “meo—”
Con mèo đen ngồi trên tường, đôi mắt xanh sáng rực như hai chiếc đèn lồng nhỏ.
9
Nửa đêm sau bắt đầu có tuyết.
Dư Uyển ngồi xổm dưới mái phòng củi, nhìn những hạt tuyết rơi lên bài thi của em trai — con số 58 bị sửa đi sửa lại dần trở nên nhòe mờ.
Từ trong nhà vọng ra tiếng lục lọi đồ đạc.