13.
Ta không nhớ rõ bản thân đã rời khỏi phủ như thế nào.
Dường như có người giữ ta lại—Có lẽ là phụ thân.Miệng ông mở ra khép lại, nói với ta rất nhiều lời, nhưng ta không nghe lọt câu nào.Chỉ biết gật đầu lấy lệ, rồi bước đi.
Lúc ấy, trong đầu ta chỉ có một việc duy nhất:
Phải tìm bằng được Chu Tễ.
Mãi đến giờ phút này, ta mới phát hiện—ta biết về hắn quá ít.
Chỉ biết hắn gọi là Chu Tễ, người ở huyện Diệp.
Không rõ gia đình hắn làm nghề gì, có bao nhiêu người thân, thân thế ra sao…
Ta và hắn đã cùng chung phòng suốt nửa năm,vậy mà ngay cả việc hắn là nam nhân, ta cũng không hay biết.
Nếu không phải hắn sốt ruột ngăn ta xem mắt, nếu không có tiểu đồng vô tình nói ra...
Nếu không có những sơ hở nhỏ nhoi—ta có lẽ đến hết đời cũng không phát hiện ra bí mật này.
Ta cưỡi ngựa quanh cả thành, trà lâu, tửu quán, ngõ nhỏ đều lục soát,nhưng— không thấy bóng dáng hắn đâu cả.
Nghĩ đến những lời cay nghiệt mình đã nói,tim ta không khỏi siết chặt.
Hắn sẽ không xảy ra chuyện gì đấy chứ...?
Không thể ngăn nổi những hồi tưởng từng bị ta xem là “lạ lùng”:
— Hắn luôn lén lút rửa mặt vào ban đêm, hẳn là sợ ánh nến chiếu ra cái bóng sẽ bại lộ thân phận.— Giả câm, có lẽ không phải vì giọng nói khó nghe, mà vì sợ người khác phát hiện mình là nam tử.
Còn đêm hôm đó—cái đêm mà ta từng nghĩ chỉ là một giấc mộng xuân sắc…
Chẳng lẽ—là thật?
Chuyện đêm đó—hóa ra thật sự đã xảy ra.
Khi trời dần khuất bóng, ta mới tìm thấy Chu Tễ bên bờ sông.
Hắn mặc trên người bộ áo cũ của ta, đứng đó, gió thổi qua tóc và vạt áo, ánh mắt trống rỗng như thể không còn tha thiết sống nữa.
Tim ta bỗng thắt lại, vội vã lao đến—
“Chu Tễ!”
“Ngươi đi đâu vậy! Có biết ta tìm ngươi bao lâu không? Từ trưa đến giờ, đi khắp cả thành! Ngươi có biết ta lo cho ngươi tới mức nào không?!”
Chu Tễ nồng nặc mùi rượu, cả người nghiêng ngả.
Hắn mạnh tay hất tay ta ra:
“Không cần…”
Vừa dứt lời, như sực nhớ ra điều gì, hắn tự bịt miệng lại.Đôi tay quen thuộc bắt đầu vung lên làm động tác ra hiệu.
Ta bật cười, vừa giận vừa buồn cười:
“Đã mở miệng nói được rồi thì đừng giả câm nữa.”
Ánh mắt ta nghiêm lại.
“Chu lang.”
Một tiếng "Chu lang", khiến Chu Tễ như bị sét đánh.
Rượu như tan đi nửa phần, đôi mi hắn khẽ run, ánh mắt dao động, lùi một bước.
Lại lùi thêm một bước.
“T-Tần Sinh… đừng nói bậy, ta…”
Bõm!
Chu Tễ—trượt chân rơi thẳng xuống sông.
14.
Ta cởi ngoại sam, nhảy xuống sông cứu hắn.
Thực ra, con sông này không sâu, mà Chu Tễ cũng chẳng có vẻ gì là không biết bơi.
Nhưng mà— câu người ta thường nói, quả chẳng sai:
“Vì quan tâm nên mới rối loạn.”
Y phục trên người Chu Tễ bị nước thấm ướt, áp sát lấy thân thể hắn.Ta vòng tay kéo lấy cánh tay hắn, đưa hắn lại gần.
Mà bàn tay hắn...lại đặt đúng lên eo ta.
Không biết là muốn dựa gần thêm một chút, hay là… định đẩy ta ra xa.
【Môi nàng nhìn mềm như vậy… thật muốn hôn.】
【Ngươi thật vô dụng! Chỉ vì một cái mọt sách dựa gần thôi mà tim đã loạn rồi! Không được— đừng cứng lên!】
Ta bật cười, vươn người về phía trước, chạm nhẹ môi hắn.
Một nụ hôn…Chạm rồi rời ra.
Chu Tễ ngẩn người.
Hắn nâng tay, ngón tay khẽ chạm vào môi dưới của ta, như xác nhận điều vừa xảy ra.Rồi— hắn lại cúi xuống hôn ta lần nữa.
Lần này, không còn dè dặt.
Nụ hôn ướt át và nóng bỏng, đầu lưỡi hắn nhẹ nhàng lướt qua miệng ta, dịu dàng khuấy động như thể khiêu khích, giọng hắn khàn khàn, mang theo men rượu:
【Môi mọt sách thật sự rất mềm… muốn ăn mất.】
“Tần Sinh, nàng lại đang dụ dỗ ta.”
Ta cong môi cười:
“Chu Tễ, ngươi cũng có thể dụ lại mà.”
Giữa trời đất, giữa sóng nước.
Chẳng biết là bị lửa dục đốt cháy hay men say ngấm tận tim gan—Chu Tễ lại hôn ta lần nữa.
Hơi thở gấp gáp và nóng hổi, nụ hôn dính chặt không rời, như muốn hòa tan cả người.
Trong đôi mắt hắn—vừa có nước.
Lại như—chứa cả lửa.
Là dục vọng.
Chu Tễ theo sau ta bước lên bờ.Ta cởi ngoại bào, quấn lên người hắn.Hắn nghiêng đầu nhìn ta, yết hầu khẽ động, ánh mắt chẳng còn chút mềm mỏng nào.
Giọng hắn nặng nề, chất chứa oán giận:
“Tần Sinh, chẳng phải ngươi nói ghét nhất những kẻ tính khí thất thường sao?”
“Không phân biệt nam nữ.”
Hắn cắn từng chữ như thể đang ép ta nhớ lại chính miệng mình từng nói ra điều ấy.
“Ngươi không muốn cưới ca ca ta đúng không? Ghét ta xen vào chuyện ngươi xem mắt đúng không? Vậy giờ còn đến tìm ta làm gì?!”
Tình cảm giữa nữ và nam, quả thật rất khó đoán.