17.
Ta không nhớ rõ bản thân đã động thủ với Trình Cẩm từ khi nào.
Chỉ biết miệng mũi nàng ta quá ư cay độc,một câu “không biết liêm sỉ”,lại thêm tiếng “dâm phu”,mắng đến mức chẳng chút lưu tình.
Trước kia, Chu Tễ vẫn lấy thân phận nữ nhi mà vào thư viện, chưa từng chủ động thân cận với bất kỳ ai.Kẻ ngoài nhìn vào, liền nói hắn làm bộ làm tịch, giả thanh cao, giả đoan trang.
Giờ đây, hắn chẳng làm gì cả, chỉ vì thân phận bị vạch trần, liền bị người ta đổ hết nước bẩn lên đầu.
Thực ra, những lời kia, nào phải nhắm vào riêng một mình hắn?
Chúng là nhắm vào giới tính của hắn — một nam tử, dám bước vào nơi vốn chỉ dành cho nữ nhi.
Ta đánh Trình Cẩm đến mặt mày bầm dập, nàng ta vẫn có thể nở nụ cười đắc ý:
“Ngươi với tên dâm phu kia sớm đã có mờ ám.”
“Giờ người nhà hắn đến đón rồi.”
“Nếu còn muốn gặp hắn lần cuối, thì quay về đi.”
Nghe tới đây, tay ta lập tức buông ra, xoay người chạy một mạch về phòng ngủ.
Nhưng ta vẫn chậm một bước.
Phòng đã trống rỗng, người đã rời đi.
Ta xin nghỉ học, một mình đến thẳng huyện Diệp.
Chu phủ đóng cửa im ắng.Hàng xóm thấy ta đến, chỉ khẽ thở dài:
“Năm ngoái, tiểu thư nhà họ Chu mất rồi.”
“Từ đó đến nay, chủ mẫu nhà ấy ốm liệt giường, chưa từng bước ra ngoài.”
“Việc buôn bán nhà họ Chu cũng ngày một sa sút.”
“Vị phu lang hiện tại trong phủ là người tái giá, muốn đem đứa con do phu lang trước sinh ra đưa gả cho quyền quý, mong nhờ thế cứu vãn cơ nghiệp Chu gia.”
“Không ngờ tiểu lang ấy lại cứng đầu, lén bỏ trốn, một đi không trở lại.”
“Nghe đâu dạo trước mới tìm được tung tích, cả nhà lập tức chuyển đi nơi khác rồi.”
Tựa như từ đầu đến cuối, Chu Tễ chưa từng tồn tại trong cuộc đời ta.
Ngay cả viện trưởng thư viện cũng cố ý tránh nhắc đến cái tên ấy, hệt như muốn phủi sạch mọi dấu vết từng có.
Ta không cam lòng, đành viết thư về nhà, nhờ mẫu thân giúp đỡ. Trong thư, ta thành thật thưa rằng… ta đã cùng Chu Tễ phát sinh quan hệ, thân đã bị hắn đoạt mất.
Không thể không cưới.
Không cưới, lòng ta không yên.
Nhưng hồi thư từ mẫu thân chỉ có mấy dòng vắn tắt:
“Cha mẹ đã thay con đính hôn với công tử nhà họ La. Nên sớm thu lòng, tập trung đèn sách, đại hôn không còn xa nữa.”
Khoảnh khắc ấy.
Trong đầu ta chỉ hiện lên một câu trong vở hí khúc từng được xem thuở nhỏ:
“Chớ luyến nước trôi, quay đầu khỏi biển khổ, sớm tỉnh giấc mộng lan.”
Khẽ thở dài.
Thôi vậy.
18.
Từ ngày ấy, ta thật sự thu tâm đọc sách, viện học cũng đã sắp xếp người học khác đến cùng ta đồng cư. Những lần ta vô thức nhớ đến Chu Tễ, dần dần thưa thớt.
Ta vẫn ngỡ bản thân đã thật sự quên hắn rồi.
Cho đến kỳ nghỉ, vừa về đến nhà, giữa dòng người vội vã ngoài cổng thành, ta thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc.
Hệt như ảo ảnh.
Đợi đến khi ta vội vàng xuống ngựa, chen vào dòng người, lại chẳng tìm thấy một ai.
“Ngày mười tháng sau là ngày hoàng đạo mà hai nhà Tần – La đã chọn để định hôn sự. Lúc đó nhớ xin nghỉ học, các vị sư trưởng, đồng môn thân thiết cũng có thể mời đến.”
“Vâng, nữ nhi đã biết.”
“Mấy hôm nay công tử nhà họ La thân thể có phần không khỏe, con đã về rồi thì tiện mang ít sâm đến thăm người ta.”
“Dạ.”
Theo lời dặn của phụ thân, ta mang theo sâm, đến phủ họ La vấn an La công tử. Hắn đứng phía sau cửa nguyệt môn, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.
“Nghe nói gần đây La công tử không được khỏe, chẳng hay đã mời đại phu đến xem chưa? Ta có mang theo nhân sâm, bảo tiểu đồng hầm lên, uống vào cho ấm người.”
La Ẩn mỉm cười nhè nhẹ, “Không có gì đáng ngại.”
“Chỉ là sơ ý nhiễm lạnh, không ngờ nơi đây so với vùng Lĩnh Nam lại lạnh giá như vậy.”
Ta khẽ gật đầu cho qua chuyện.
Nhưng trong giây khắc ấy — một âm thanh quen thuộc, không phải lọt vào tai, mà là vọng trong tâm.
【Xì, nghe hắn nói bậy kìa!】