14.
Dù có gấp rút thế nào, đến được Hoàng Châu cũng phải mất chừng tám ngày.
Trên đường đi, chủ tử và Vệ Nghiễn Trì hoàn toàn không hợp nhau, suốt ngày chẳng nói được mấy câu, mà hễ mở miệng là lời nào lời nấy đều như kiếm bén chạm nhau, lạnh lẽo kịch liệt.
Đến cả thị vệ xung quanh cũng cảm nhận được luồng sát khí căng như dây đàn giữa hai người.
Tô Doanh Nhi thì rõ ràng thân thiết với chủ tử hơn, ta ngồi ở xe sau đôi khi vẫn nghe được vài lời đối thoại dịu dàng của họ.
Đến ngày thứ sáu, Thiên Ti tư hợp hoan tán lại phát tác lần nữa.
Đêm xuống, chủ tử bước vào phòng ta.
Không đốt đèn, bóng tối và nhiệt độ đều dồn nén, im lặng mà nóng rực.
Trong tiếng kẽo kẹt mỗi lúc một dữ dội của giường trọ trong khách điếm, chủ tử bỗng trầm khàn giọng, nghiến răng hỏi:
"Hôm nay để Nhất Hồ canh giữ ngươi, vui lắm phải không?"
"Bổn vương là mặt xanh nanh vàng chắc? Ngươi vừa thấy mặt thì rụt đầu trốn vào xe là sao?"
"Sao thế? Lại câm rồi à?"
Ta khép hờ mắt, chẳng biết phải nói gì, cũng không dám mở miệng, chỉ sợ vừa lên tiếng lại bật ra thứ âm thanh xa lạ kia.
Trong bóng tối, hơi thở nóng rẫy phả ngay bên khóe môi.
Lúc gần lúc xa, như trêu chọc.
Cho đến khi thời khắc cuối cùng đến, đôi môi mềm mại kia đột nhiên ép xuống, chạm mạnh mẽ lên môi ta...
15.
Hôm sau, ta ngồi trong xe ngựa, thần trí còn vương vấn dư âm nụ hôn đêm qua.
Ngẩn ngơ xuất thần.
Tiểu Thất ở bên cạnh vẫn không kìm được lải nhải:
"Hôm qua chủ tử vừa nói để Nhất Hồ canh giữ ngươi, sao hôm nay lại đổi thành ta rồi?"
"Ôi trời ơi, lại lọt xuống ổ gà nữa rồi, cái khe núi rách nát này sóc chết người, sao không để ta cưỡi ngựa cho rồi…"
Chữ cuối cùng còn chưa thốt ra, biến cố đã ập tới!
"Cẩn thận!"
Ta vung tay đẩy mạnh Tiểu Thất ra đúng lúc, một tảng đá lớn từ trên cao rơi xuống, giáng thẳng vào giữa xe, xe ngựa lập tức tan tành tứ phía!
Cùng lúc đó, trong khe núi vang lên từng đợt tiếng la thảm thiết, xen lẫn tiếng đá lăn ầm ầm như sấm.
Chúng ta bị phục kích rồi!
Nhưng sao lại là lúc này, tại nơi này? Ta chật vật né tránh đá vụn, trong lòng vừa hoảng vừa nghi hoặc.
"Đừng hoảng, bỏ xe, chạy vào rừng!"
"Ám vệ bảo hộ y quan, tất cả chuẩn bị nghênh địch!"
Giọng nói trầm ổn hữu lực của chủ tử vang lên từ phía trước.
Hắn là người đầu tiên cứu được Tô Doanh Nhi, đưa nàng ấy lên ngựa. Giờ phút này hắn lại quay đầu, ánh mắt dừng trên người ta.
"Tiểu Thất, tháo khóa cho Thập Nhất!"
Ta và Tiểu Thất lập tức chạy vào trong rừng, vừa mới cởi được xiềng xích nơi cổ tay thì trong rừng đột ngột dâng lên một làn khói trắng.
"Là khói tê gân, mau lấy vải ướt che miệng mũi!" Tô Doanh Nhi vội vã kêu lớn.
Thế nhưng mọi người còn chưa kịp rút bình nước bên hông thì từ sâu trong rừng đã có một toán người áo đen che mặt tràn ra!
Thị vệ và ám vệ lập tức rút đao nghênh chiến, nhưng vì đã hít phải khói độc nên thực lực giảm sút, chỉ có thể vừa đánh vừa rút lui.
Mà chủ tử, thân là thống lĩnh của chuyến đi lần này, sau khi giao Tô Doanh Nhi cho Nhất Hồ và Vệ Nghiễn Trì thì lập tức thúc ngựa leo lên cao, giương cung lắp tên.
Tài bắn cung của hắn vốn đã nổi danh từ chiến trường Tây Bắc, giờ đây giữa cục diện hỗn loạn vẫn là tiễn vô hư phát, chỉ trong chớp mắt đã bắn hạ hơn chục hắc y nhân.
Thế nhưng ánh mắt ta lại luôn dõi theo hướng Tô Doanh Nhi, lòng như lửa đốt. Vừa định đuổi theo thì chợt cảm thấy phía sau có hơn mười kẻ áo đen đồng thời nhào về phía ta.
Ta hoảng hốt, hoàn toàn không hiểu vì sao mình lại trở thành mục tiêu chủ yếu của chúng, chỉ còn biết liều mạng chống trả.
Chủ tử nhíu chặt kiếm mày, lập tức bắn liên tiếp mấy mũi tên về phía bọn chúng.
Nhưng vì lúc trước đã hít phải khói độc, nên chỉ giao đấu trong chốc lát, ta đã bị một hắc y nhân chế trụ.
Kẻ đó kề đao lên cổ ta, lớn tiếng quát về phía chủ tử:
"Tạ Thiếu Uyên, mau dừng tay, không thì lão tử lập tức giết nữ nhân của ngươi!"
16.
Ta sững người.
Chúng tưởng ta là Tô Doanh Nhi?
Rõ ràng chủ tử cũng ngẩn ra trong thoáng chốc, sau đó bật cười lạnh:
"Bổn vương có thêm một nữ nhân từ lúc nào vậy?"
"Hừ, đừng mong lừa được bọn ta. Chẳng phải đêm qua ngươi sống chết trên giường nàng ta đấy à?"